Tags

<– Thích cậu 10-11

12.

Lúc này, người làm cho mọi chuyện thông suốt vẫn còn nằm ngẩn người ở trên giường, hoa hồng đang nhàn nhã phơi nắng trên cửa sổ phòng ngủ đột nhiên cử động, cười hì hì quẫy đầu chào y: “Đàn ông nào buổi sáng cũng vậy hết á”

Trang Liễu đi qua búng búng cánh hoa của cô, thấy cô ôm đầu vật vã thì không khỏi bật cười, “Anh nào có …”

“Tại anh ngốc … trong sáng!”

Trang Liễu tiếp tục búng cô, khi dễ cô cho đến khi cô nhóc này phải rên rỉ, mới lười biếng hỏi: “Nhà em ở đâu? Ngày mai anh đưa em về nhà”

Hoa hồng tinh vội vàng ôm lấy ngón tay y: “Em không có nhà! Cho em theo anh đi!”

Trang Liễu khó xử nói: “Không được a, đây không phải là nhà anh…” Nhìn khuôn mặt rõ ràng luôn chực chờ gây hoạ của hoa hồng tinh, đột nhiên lại nhớ tới một kẻ cũng đồng dạng thích gây họa là Trang Hoè, vì thế xoa đầu cô hỏi: “Muốn anh dẫn em về nhà cũ của anh không, ở chơi chung với em gái của anh?”

“Em gái? Nữ?” Hoa hồng tinh lập tức thuận theo chiều gió: “Em đi em đi!”

Vì thế, hôm đó, Trang Liễu xin nghỉ phép, dẫn Hoa hồng đến chỗ Trang Hoè, hai con nhóc này rất hợp tính nhau, ríu ra ríu rít nói không ngừng. Không được mấy phút Hoa hồng đã sôi nổi leo lên người Trang Hoè. Trang Hoè cuối cùng vẫn không quên hỏi han trinh tiết của Tương Vân Hàng, nghe được câu trả lời vừa ý, mới phất phất tay thả Trang Liễu đi.

Trên đường về, Trang Liễu luôn cảm thấy có chút áy náy, bởi vì y phát hiện, Tương Vân Hàng… kì thật không tệ. Bản thân y làm chuyện ép uổng hôn nhân này, cũng rất không đúng.

Vì thế sau khi trở về, mặc dù Tương Vân Hàng đột nhiên không nóng không lạnh, không quan tâm không ngó ngàng tới y, Trang Liễu vẫn bình tĩnh đón nhận. Chờ sau khi Trang Hoè có thể biến hình được, y sẽ xin lỗi, sau đó tránh ra xa một chút, dù sao cũng là chuyện của một hai năm tới, Trang Liễu thầm nhắc nhở.

Dưới sự cố ý phối hợp của cả hai người, mấy ngày sau đó trải qua rất bình an. Chỉ trừ việc, mỗi sáng sớm Tương Vân Hàng đều sẽ phát hiện bản thân đang ôm thật chặt, thật chặt Trang Liễu, còn Trang Liễu thì dùng dáng vẻ an tâm, thoã mãn ngủ trong lòng cậu, sau đó Tương Vân Hàng sẽ lại giống một con mèo xù lông lủi vào phòng tắm, tiến hành quá trình vận động của mình.

Khi ba mẹ gọi điện thoại đến nhắc nhở, Tương Vân Hàng mới phát hiện ngày nghỉ lễ 1 tháng 5 đã đến. Bà Tương cứ nhắc Tương Vân Hàng về nhà mãi, Tương Vân Hàng muốn trì hoãn cũng trì hoãn không được. Trang liễu tự giác đồng ý ở lại coi nhà giùm Tương Vân Hàng, nhưng lúc Tương Vân Hàng thu dọn hành lí, cậu thấy Trang Liễu một mình lẻ loi coi phim cổ trang, lại cảm thấy không nỡ.

Trải qua một thời gian đấu tranh tâm lí dữ dội, cậu mới hỏi Trang Liễu: “Muốn đến nhà tớ không? … Đừng hiểu lầm! Tớ chỉ nghĩ cậu ở một mình thì sẽ rất chán thôi!”

Thật ra, Trang Liễu cũng không để tâm lắm, y nghiêng nghiêng đầu một lát rồi đồng ý, sau đó còn hỏi một câu: “Muốn mang quà gì về không? Não Bạch Kim?(một loại thuốc bổ cho người già)” Xem phim cổ trang và quảng cáo ít nhiều cũng giúp y có chút tiến bộ trong đối nhân xử thế.

“Không cần gì hết!” Tương Vân Hàng tức giận nói. Đồng ý nhanh quá thể, ngay cả quà cũng nghĩ xong rồi! Khẳng định là dự mưu đã lâu! Đang chờ để gặp ba mẹ chồng hả?

13.

Nhà của Tương Vân Hàng ở thành phố kế bên, kì thật chỉ cần ngồi xe hơn một giờ. Ông Tương làm buôn bán, bà Tương lại theo nghệ thuật, cho nên, biệt thự nhà Tương Vân Hàng là một không gian hoà trộn nhiều phong cách kì lạ, có khí chất của dòng dõi có học, lại có mùi tiền bạc. Nhưng, lúc Trang Liễu vừa tiến vào sân, liền nhìn thấy hoa hoa cỏ cỏ đầy vườn, muôn nghìn hồng tía, bởi vậy, y cực kì vừa lòng với nhà của Tương Vân Hàng.

Bà Tương vừa nhìn thấy Trang Liễu cũng đặc biệt thích, ấn theo lời của bà, Trang Liễu giống như một bức tranh sơn thuỷ vẽ bằng mực nước, đặc biệt thanh đạm, đặc biệt sạch sẽ.

Ngày Tương Vân Hàng về nhà, hoạ tác mới nhất của mẹ cậu vừa hoàn thành, được treo tại phòng khách. Bà Tương nhiệt tình gọi hai đứa nhỏ vào xem, Tương Vân Hàng, như thường lệ, nói không nên lời gì hay ho, Trang Liễu, ngược lại, đôi mắt lập loè, ngắm rất lâu, cuối cùng bội phục nói một câu: “Đẹp…”

Tương Vân Hàng bĩu môi khinh thường, thế này chẳng phải là đang vội vàng xu nịnh sao, một ngọn núi trống quơ trống quác, một hoà thượng trọc đầu thì có cái gì hay? Nhịn không được có ý xấu muốn vạch trần người ta: “Đẹp chỗ nào?”

“Phong cốt khí vận, hồn nhiên thiên thành” (nghĩa là trời sinh hòan mỹ, khí chất tự nhiên như bầu trời.) Trang Liễu nói rất ra dáng.

Bà Tương vừa nghe liền vui vẻ, vừa vỗ lên người Trang Liễu vừa khen: “Vừa nhìn Tiểu Trang đã biết là một đứa trẻ ngoan có khí chất nghệ thuật, hồi trước có học vẽ tranh không?”

Trang liễu ngượng ngùng lắc đầu: “Thấy … sư phụ vẽ, cháu thì không rành, chỉ biết viết vài chữ.”

Bà Tương cũng có tiếng trong lĩnh vực thư pháp, nghe Trang Liễu nói liền có hứng thú, vội vàng mang ra giấy bút mực nghiên, muốn cùng Trang Liễu luận bàn. Trang Liễu cũng không hoảng sợ, bày tốt tư thế liền đề bút. Một chữ ‘Cá’ rồng bay phượng múa được viết ra, bà Tương đứng bên cạnh thốt lên: “Đẹp!”

Ngay sau đó, lại thấy Trang Liễu tiếp tục uốn lượn cây bút, bình tĩnh viết …

“Cá thịt băm nhỏ mười lăm đồng” “Thịt kho hạt tiêu mười tám đồng” “Bắp cải xắt nhỏ tám đồng” “Rau muống xào tám đồng” …

Lời khen tặng tiếp sau của bà Tương hoàn toàn nghẹn lại trong cổ họng, không thể che dấu vẻ mặt thương tiếc. Là một nhà nghệ thuật, sao có thể chấp nhận những nét chữ tiêu sái này, bị huỷ hoại bởi mấy thứ thô tục đó? Bà Tương đau lòng đến mức hận không thể đi lên xé nát tờ giấy!

Nhưng hai người vẫn luôn đứng bên cạnh là Tương Vân Hàng và ông Tương lại vui vẻ cười trộm, bố Tương lén chọc Tương Vân Hàng, “Bạn học này của con rất thú vị đó”

“Tất nhiên” Tương Vân Hàng kiêu ngạo.

Trang Liễu hồn nhiên không để tâm đến mọi chuyện đang xảy ra, vẫn một lòng viết thực đơn đầy trang giấy. Không có biện pháp nào khác, trước đây, lúc y nghèo đến mức sắp phải cởi truồng dạo phố, đã gặp được một ông chủ nhà hàng đang tuyển người viết bảng hiệu, y vui vẻ lên nhận việc, viết xong ông chủ vô cùng thích, việc buôn bán cũng náo nhiệt hẳn lên. Trang Liễu cho là thời đại bây giờ đang lưu hành mấy thứ này, vì thế nhanh chóng lấy ra hiến bảo.

Vừa nói ra nguyên nhân này, tim của bà Tương càng chua xót, vừa đau vừa yêu Trang Liễu. Thằng bé này số khổ mà vẫn kiên cường, một thân tài hoa, lại chỉ có thể dùng để viết thực đơn! Hơn nữa lúc ăn cơm tối, Trang Liễu rất dè dặt, chỉ ăn cơm, đối với thịt cá cũng không dám đụng đũa, bà Tường càng khẳng định Trang Liễu là một đứa trẻ quen chịu khổ, lập tức túm cổ Tương Vân Hàng bắt phải chăm sóc con nuôi của bà thật tốt, sau này phải coi nó như em trai.

Đối mặt với tình huống bị đoạt sủng này, Tương Vân Hàng vừa phẫn nộ vừa bất đắc dĩ: Nếu mẹ cậu biết Trang Liễu có ý đồ xấu với cậu, không biết bà có còn yêu thương y như thế không?

Trang Liễu thấy bà Tương kiên quyết nhét thịt heo vào chén của mình thì cũng rất bất đắc dĩ. Mùi của thi thể động vật thật sự rất khó ngửi!

Beta 2nd: 11/06/13

Thích cậu 14-15-16 –>