Tags

,

<– Thích cậu 11-12

14.

Dù sao đi nữa, từ sau khi trở về nhà, quan hệ giữa Tương Vân Hàng và Trang Liễu bị ép phải trở nên thân mật hơn. Bà Tương ra ‘ngự lệnh’ cho Tương Vân Hàng, nhất định phải sống chung với Trang Liễu, Trang Liễu ăn của Tương Vân Hàng, mặc của Tương Vân Hàng, lấy tiền của Tương Vân Hàng, đi chơi với Tương Vân Hàng, nghe Tương Vân Hàng hát, tóm lại, hai người đơn giản trở thành ‘liên thể anh’ (hai đứa trẻ sinh ra tay chân dính liền nhau)

Qua một khoảng thời gian, Tương Vân Hàng phát hiện rất nhiều bí mật nhỏ của Trang Liễu.

Tỷ như, Trang Liễu đặc biệt thích xem phim cổ trang, thích chơi cờ với mấy ông cụ, không thích ăn thịt, cũng không thích ăn rau, chỉ thích ăn trái cây. Y còn thích sạch sẽ, quần áo bốc mùi của Tương Vân Hàng, mỗi ngày y đều giặt đến sạch sạch sáng sáng. Chỉ có một việc làm Tương Vân Hàng nhức đầu… Trang Liễu hình như không thích mặc quần áo. Trước đây, y đương khách sáo với Tương Vân Hàng, nên còn mặc đồ cẩn thận, từ khi Tương Vân Hàng bảo y đừng tỏ ra xa lạ, vậy là thật sự ‘thoải mái’ luôn! Sểnh ra một tí là thấy thân mình trắng bóng của y đi bộ ngoài phòng khách!

Trang Liễu cũng như mới quen biết lại Tương Vân Hàng. Trước kia, y luôn nghĩ mùi hương trên người cuả Tương Vân Hàng quá tạp quá nồng, nhưng sau khi cậu ta từ bỏ thân phận Playboy, y mới phát hiện, mùi của Tương Vân Hàng kì thật rất nhẹ nhàng, cũng thực ấm áp. Tựa như con người của cậu vậy.

Thế giới hai người trôi qua rất dễ chịu, Tương Vân Hàng thậm chí đã quên bặt cả hoa hậu giảng đường của mình.

Nhưng người anh em của cậu vẫn nhớ dùm cậu. Ngày nọ, sau khi hoa hậu giảng đường lại lần nữa thất vọng đi về, hắn vội vàng tìm Tương Vân Hàng thắc mắc: “Có chuyện gì xảy ra với cậu vậy? Không phải hồi trước còn rất thích à?”

Tương Vân Hàng sửng sốt một lát rồi mới bừng tỉnh, vội ngó qua chỗ Trang Liễu, thấy y không có phản ứng gì kịch liệt, mới vừa an tâm vừa hơi thất vọng quay đầu nhìn người anh em của cậu một cách ý vị sâu xa, sau đó thở dài: “Ai… hết cách! Chẳng phải vì có người đeo bám sao ~ ”

Âm cuối cong vút lên tận trời xanh, rõ ràng mang theo hương vị khoe khoang, nhưng ‘vật dĩ loại tụ’ (Vật cùng loại thì tụ lại với nhau), người anh em của Tương Vân Hàng cũng là một đứa thô lỗ, lúc này kinh ngạc trợn to mắt: “Y thật sự thích cậu?”

“Hừ ~” Tương Vân Hàng vừa lòng, im lặng thừa nhận.

Khiến người anh em này lại hiểu lầm là Tương Vân Hàng đang than vãn, hắn thấy đại ca đau đầu, khó xử như vậy, nhất thời máu nóng dâng trào, thừa dịp buổi tối Tương Vân Hàng đang biểu diễn ở quán bar thì đi chặn đường Trang Liễu. Trang Liễu biết quan hệ giữa hắn và Tương Vân Hàng, vì thế ngoan ngoãn theo hắn vào trong hẻm.

Quả nhiên không hổ là anh em với Tương Vân Hàng, vừa nhìn thấy đôi mắt đen ngời lấp lánh của Trang Liễu, thì người anh em này đã không nỡ xuống tay, đành tận tình giáo dục: “Ai nha, tớ nói với cậu này, sau này Tương Vân Hàng còn phải cưới vợ sinh con nữa, hiểu không? Tớ biết cậu cũng không dễ dàng gì… nhưng cậu cũng không nên hại anh em của tớ a! Nói nghiêm túc nha, sau này hãy tránh xa cậu ấy ra, đừng đeo bám theo cậu ấy nữa! Chuyện này ngừng tại đây đi!

Hắn nói đến miệng khô lưỡi rát, nhưng ngay cả bản thân Tương Vân Hàng còn không thể thuyết phục được kẻ thương em gái như mạng này thì làm sao y có thể bị hắn lay động được? Cuối cùng, Trang Liễu cũng chỉ có thể nhăn mặt, xấu hổ cúi gằm mặt xuống sát ngực, nhưng vẫn lắc đầu: “Không thể ngừng được … Tớ, tớ không thể rời khỏi cậu ấy, ai~”

Người anh em này quả thật chỉ sợ ‘rèn sắt không thành thép’: “Sao cậu cứng đầu quá vậy?! Nếu cậu thật sự không chịu hiểu, tớ sẽ đánh cậu a? Tớ đánh a?”

Trang Liễu dựa lưng vào tường, không cử động, dùng ánh mắt ‘nói’ với hắn: “Cậu cứ đánh đi”

Người anh em thật sự giơ nắm tay đấm vào xương gò má của Trang Liễu, lực tay không tính là nhẹ, cả người Trang Liễu trượt hẳn tới góc tường. Nhưng người anh em này hiển nhiên cũng là lần đầu tiên làm chuyện xấu, nắm tay vừa vung ra thì bản thân đã hoảng rồi. Trang Liễu đứng lên muốn để hắn đánh tiếp, nhưng rất lâu sau người ta mới nghẹn ra được một câu “Xin lỗi”, rồi ào ào bỏ chạy.

Trang Liễu đứng ở góc khuất trong hẻm, nghĩ ngợi một lát, mới chậm rãi đi ra ngoài.

15.

Tối đó, Trang Liễu không về nhà, Tương Vân Hàng suýt nữa lật tung cả khu phố gần quán bar.

Trang Liễu một mình chậm rãi đi về núi, dọc đường cứ suy nghĩ về những điểm tốt của Tương Vân Hàng. Trước đây, lúc Trang Hoè kể cho y nghe về em rể, Tương Vân Hàng đối với y chỉ là một cái tên, có quấy rầy cậu thế nào thì y cũng không cảm thấy áp lực. Nhưng hiện tại, cái cậu Tương Vân Hàng này đã dần dần được định hình trọn vẹn trong tim y, còn có mùi hương mà y rất thích, dường như màn chia uyên rẽ thuý này Trang Liễu làm không nổi nữa.

Y quyết định trở về thương lượng kĩ càng với em gái.

Lúc lên được đỉnh núi thì đã trời đã gần sáng, nhưng tiếng cười của Trang Hoè vẫn còn vang dội khắp nơi, đánh thức không ít chim núi bay dáo dác. Trang Liễu đi qua, thấy hoa hồng đang uốn éo khiêu vũ, lấy thân Trang Hoè làm cái cột uốn qua uốn lại, cũng không sợ sẽ gãy lưng.

Thấy Trang Liễu trở về, Trang Hoè lập tức vui vẻ, rung rung lá cây: “Anh trai, mau tới đây, hoa hồng sắp múa thoát y!”

Trang Liêu đi qua vuốt ve thân cây của Trang Hoè, khe khẽ nói: “Tiểu Hoè, anh muốn bàn với em về chuyện của Tương Vân Hàng. Chuyện này, cưỡng ép quá … không ngọt ngào, Tương Vân Hàng hình như cũng có người thương rồi, em xem, muốn hay không … thôi đi?”

Hai câu tách thành ba đoạn mới nghẹn ra được, Trang Liễu sợ Trang Hoè đau lòng a.

Kết quả, Trang Hoè lắc lắc tán cây nửa buổi, mới nhớ ra: “Tương Vân Hàng – Tương Vân Hàng – ác! Là cậu ta nha!”

Hoa hồng tinh nhảy lên thân cô, phẫn nộ hỏi: “Là ai là ai! Hừ, Em đúng là đồ tiểu yêu tinh ăn chơi mà!”

“Là một người dễ nhìn.” Trang Hoè vừa sờ vừa vuốt cô, uốn uốn éo éo rung cành một lát, mới ngượng ngùng nói với Trang Liễu: “Anh trai, em xin lỗi, hiện tại em đã quyết định sẽ ở bên hoa hồng cả đời. Em nghĩ kĩ rồi, có đẹp mấy cũng vô dụng, người ta vẫn nên gả cho tri âm a”

“……”

Một cây một hoa ngọt ngào rúc vào nhau, Trang Liễu cuối cùng cũng đã quăng được tảng đá trong lòng, nhưng đồng thời lại có cảm giác ngứa ngáy tay chân.

Đôi khi, y thật sự rất muốn đét mông Trang Hoè!

16.

Sáng sớm hôm sau, Tương Vân Hàng râu tóc lởm chởm chạy đến phòng học, nhưng, Trang Liễu vẫn không hề xuất hiện.

Mất tích chưa đến hai mươi bốn giờ, không thể báo cảnh sát. Tương Vân hàng vô cùng lo lắng, cứ nhìn đồng hồ liên tục, bởi vậy, cũng không để ý đến vẻ mặt bồn chồn của người anh em ngồi bàn bên. Người này bị Tương Vân Hàng gọi điện quấy rầy cả đêm, cái gì cũng chưa dám nói.

Hôm nay phòng học đầy người nhưng yên tĩnh đến lạ kì, cho đến khi—

Trang Liễu mặt mũi bầm dập chậm rãi xuất hiện tại cửa phòng học.

Kì thật, vết thương do nắm đấm của người anh em nọ tối hôm trước đã sớm biến mất không còn chút dấu vết, nhưng Trang Liễu thường xem phim võ hiệp nên biết rõ, năng lực lành vết thương của con người kém xa cây cỏ, thực vật bọn họ, vết bầm tím do nắm đấm tạo thành nếu biến mất quá nhanh sẽ bị coi là biến thái, sau đó, sẽ bị biến thái bắt đi! Cho nên, trước khi xuống núi, y đã nhân dịp có thể làm phép mà hung hăng cho bản thân mấy đấm.

Nhưng Trang Liễu không ý thức được, sức lực của người bình thường và của mình khác biệt rất lớn, kết quả chính là, khi y ngẩng đầu nhìn về phía Tương Vân Hàng, cả lớp học tràn ngập tiếng hút khí.

Đây là do ai làm! Thật là quá khó nhìn, quá tàn nhẫn, quá ngoan độc a!

Bàn tay đặt trên mặt bàn của Tương Vân Hàng run run. Người anh em ngồi ở bàn bên cũng giật mình, tự nhủ nên thẳng thắn thú nhận, xin được khoan hồng thay cho trừng phạt, nên lẩy bẩy giơ một ngón tay đến trước mặt Tương Vân Hàng, nhăn mặt nói: “Tớ chỉ đánh có một đấm… Thật đó, tuyệt đối chỉ có một đấm…”

Tương Vân Hàng thở hổn hển, đột nhiên đá cái bàn ngã lăn quay: “Mợ nó, ai cho mày động vào cậu ta!!!”

Cả lớp náo loạn. Làm anh em tốt nhất của Tương Vân Hàng, người anh em kia cũng lo lắng, lo cậu nói ra cái gì mất trí, vội vàng chạy tới che miệng cậu: “Tớ chỉ muốn tốt cho cậu!”

Tương Vân Hàng túm lấy tay hắn, muốn đánh, “Tốt cái mông! Tao chính là … thích cậu ta thì đã làm sao!!!”

Lời vừa nói ra miệng, ngay cả bản thân Tương Vân Hàng cũng ngây cả người. Phòng học hoá đá chỉ còn sót lại Trang Liễu, vẫn chưa hiểu rõ tình huống, thong thả đến giúp Tương Vân Hàng nâng cái bàn lên, đẩy hai anh em bọn họ ra, kéo ống tay áo của Tương Vân Hàng cho cậu ta ngồi xuống.

Tương Vân Hàng còn đang ngẩn người, Trang Liễu đã vội vàng truyền đạt tin tức tốt cho cậu: “Tương Vân Hàng, tìm bạn gái đi … Lần này, tớ sẽ giúp cậu ^_^”

Beta 2nd: 18/06/13

Thích cậu 17-18-19 –>