Tags

, ,

<– 17-18-19

20.

Người anh em này của Tương Vân Hàng cũng rất đáng thương, có lúc, hắn cũng không rõ mình rốt cuộc là cha hay là anh của cậu ta nữa, cứ tiếp tục thế này hắn phỏng chừng mình có thể đổi tên thành Tương Lo Lắng luôn được rồi. Thế đấy, chuyện phải lo lắng lại đến nữa. Cái tên Tương Vân Hàng ‘hoa tâm đại la bặc này’ sao không thể yên thân được chứ?

(Hoa tâm la bặc (hoa tâm cây củ cải): đây vốn là tên một bộ phim, về sau có biếm ý từ. Câu nói này dùng cho đàn ông không đứng đắn, đặc biệt là đàn ông hay quyến rũ phụ nữ và thay đổi thất thường.)

“Hai người các cậu thật sự làm tới hả? Sao thằng nhóc kia nhanh túm được cậu quá vậy?” Cậu em Tương Lo Lắng hận không kịp rèn sắt thành thép mà cảm thán.

Tương Vân Hàng vừa nghe thấy câu này thì mặt càng đen, vấn đề không phải ở chỗ đã làm tới, mà căn bản là còn chưa có làm tới!

Càng nghĩ, Tương Vân Hàng lại càng nghiến răng nghiến lợi: “Chưa túm được…”

Thằng bạn kia hiển nhiên vẫn chưa nắm được tình huống: “Vậy mắc gì mà sợ?”

“Thằng khốn đó làm tớ được một nửa thì dừng tay!!!” (ý bạn Tương là cua được một nửa thì bỏ á) Tương Vân Hàng bi phẫn rít gào một câu, tiếp theo khổ sở kể lại mọi chuyện với người anh em. Theo đánh giá của cậu, Trang Liễu hẳn là một thằng nhóc đến từ vùng núi nghèo khó nào đó, trong nhà còn có một đứa em gái. Hình như năm ngoái khi Tương Vân Hàng đi du lịch đã vô tình gặp được em gái nhỏ của Trang Liễu, Tương Vân Hàng không biết thời khắc đó là do phật quang phổ chiếu hay là thế nào, em gái nhỏ đột nhiên dính sét của cậu. Tương Vân Hàng đoán, lúc dừng chân ở nông gia nọ cậu đã vô tình để em gái nhỏ nhìn thấy thẻ học sinh của mình, em gái nhỏ còn rất nhỏ, vì thế anh trai thay em xuất mã, thi vào trường đại học của Tương Vân Hàng, sau đó… sau đó mọi chuyện đã thành ra thế này.

Đương nhiên, có vài chuyện phòng the, Tương Vân Hàng vẫn biết ngậm miệng không nói.

Bạn cậu nghe đến ngớ cả người “Không tin được… thằng nhóc này bẻ cong cậu rồi tính phủi tay bỏ đi? Vậy cũng quá thất đức đi!”

Tương Vân Hàng yên lặng không nói, vẻ mặt ‘không thể đồng ý với cậu hơn được’, ưu thương nhìn anh em của cậu.

“Không thể ngồi chờ chết a! Hoặc là bẻ cong cậu ta, hoặc là cậu phải tự bẻ thẳng bản thân thôi!” Thằng bạn kia thực sự nghiêm túc ngồi xem xét đối sách, nhưng thân là cánh đàn ông có cảm xúc với con gái, lại xem không ít phim giờ vàng, hắn nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có vài tình tiết sến súa lối mòn.

“Tớ nghĩ cậu nên quen bạn gái thử đi… Nói không chừng, đây chỉ là xúc động nhất thời?”

“…” Tương Vân Hàng ngượng ngùng nghĩ, thằng đệ của mình cũng đã xúc động hai lần rồi.

“Hơn nữa, không chừng sau khi cậu có đối tượng, thằng nhóc Trang Liễu đó lại đỏ mắt, lập tức hiểu được tâm ý của bản thân, khóc lóc cầu xin cậu trở về” Vẻ mặt thằng bạn mơ màng, “… Trên tivi đều diễn như vậy mà”

Mặc dù, tận đáy lòng Tương Vân Hàng nghĩ ý này của hắn thật là nhảm nhí, nhưng vẫn tiếp thu một phần ý kiến của hắn. Ít nhất, sau khi chơi bóng xong mà có con gái đến đưa nước nói chuyện phiếm thì cũng không tránh tránh né né như trước, cũng không ngó nghiêng tứ phía xem Trang Liễu có đang giám sát không. Chẳng qua, ngó nghiêng cũng vô dụng, Trang Liễu thật đúng là nói được làm được, nói không phá hỏng chuyện thì thực sự lẫn đi thật xa.

Ngày đó, Trang Liễu đi ngang qua sân bóng, Tương Vân Hàng và các thành viên trong đội bóng đang chơi rất bốc lửa, bên sân còn có một đám con gái vây quanh, Tương Vân Hàng vừa kêu khát, liền có một cô gái duyên dáng chạy đến đưa nước, trực tiếp dâng nước đến sát miệng Tương Vân Hàng. Tương Vân Hàng sảng khoái cầm tay cô ta uống nước, khiến bên cạnh vang lên từng trận la hét. Trang Liễu nhìn thoáng qua vài lần, chiếu lệ muốn tránh đi, nhưng không may bị người anh em thích lo lắng của Tương Vân Hàng nhìn thấy.

Thằng này muốn rèn sắt khi còn nóng, vì thế vội vàng đuổi theo, dại dột khuyên nhủ một câu: “Trang Liễu a, cậu xem, Tương Vân Hàng cũng đã quen bạn gái rồi, hai người…  đừng dính lấy nhau nữa!”

Trang Liễu hơi mơ hồ nhìn hắn, qua một lúc lâu mới gật gật đầu: “… Được”

Thằng bạn của Tương Vân Hàng vừa vui vừa kiêu, quả nhiên mình ra tay thì chuyện gì cũng xong! Còn trong lòng Trang Liễu thì lại nghĩ, Tương Vân Hàng thật sự phải thành gia a, mình quả nhiên không nên ở nhà cậu ta nữa? Tuy buổi tối ngủ chung với cậu ta rất ấm áp, tuy được Tương Vân Hàng ôm cũng rất thoải mái, nhưng bạn của người ta cũng đã tới nhắc nhở y rồi a.

21.

Vì thế, buổi tối Tương Vân Hàng đầm đìa mồ hôi về nhà, thì Trang Liễu đã thu dọn xong hành trang của mình, đang ngồi chờ cậu.

Tương Vân Hàng, ngay cả mồ hôi cũng chưa kịp lau, đã trợn mắt há mồm, giang tay giang chân chặn cửa phòng “Cậu thế này là sao đây?”

Lại bỏ nhà đi?! Mẹ ơi, lần này mình đã cái làm gì đâu a!

Trang Liễu mềm mại nằm sấp trên túi hành lý, sợ Tương Vân Hàng nhận ra đây là cái gối ôm y chuẩn bị trộm đi. Sắp xếp cẩn thận từ ngữ, mới chậm rãi nói: “Tương Vân Hàng, tớ muốn về nhà… Trước đây là tớ không tốt, hại cậu không thể thành gia. Hôm nay nghe nói cậu đã tìm được đối tượng tốt, tớ cũng an tâm, các cậu ở đây sống tốt, ách… Sớm cho tớ ôm tôn tử (cháu)?”

22.

Tương Vân Hàng cau mày, càng nghe càng thấy quen tai – mẹ nó, đây không phải là lời thoại của bác gái nói với cô con gái vất vả lắm mới kết hôn trên phim giờ vàng tối qua sao?! Fuck, biết ngay là không nên cho cậu ta xem tivi suốt ngày mà, toàn học mấy thứ lung tung lang tang gì đâu không!

Trang Liễu vẫn bất lực nhìn cậu, Tương Vân Hàng hít sâu một hơi, trấn định nói: “Tớ không có bạn gái”

“A? Nhưng cậu bạn giống củ khoai tây của cậu nói…”

“Cậu ta là thằng ngốc!” Tương Vân Hàng tức sôi máu, vội lột áo ra, vừa bước nhanh về phía Trang Liễu vừa lau mồ hôi trên mặt, có mồ hôi bị doạ ra cũng có bị chọc tức mà ra. Sau đó cậu ngồi xổm xuống trước mặt Trang Liễu, mắt đối mắt nhìn chằm chằm y nói: “Từ giờ trở đi tớ sẽ không quen bạn gái nữa, tớ thích đàn ông, cậu hiểu không?”

Trang Liễu nghiêng đầu, hơi nghi hoặc “A?” một tiếng, y nhớ rõ mình đã phá hỏng ba mươi sáu cuộc hẹn hò bạn gái của Tương Vân Hàng, mà cậu ta lúc đó còn bám riết không chịu từ bỏ mà.

Tương Vân Hàng nghiến răng nghiến lợi: “Chẳng phải tại cậu sao! Cậu còn dám đi?”

Nói xong lập tức vác Trang Liễu vào phòng ngủ, ném lên giường, hung tợn trừng y một cái, sau đó mới hổn hển chạy đi tắm rửa. Trang Liễu hiểu được ý tứ trong mắt cậu ‘Cậu dám chạy thử xem’, vì thế cũng không lộn xộn nữa, ngoan ngoãn cắn góc chăn suy tư.

Quả nhiên, thất tình ba mươi sáu lần đối với con người mà nói vẫn là một đả kích rất lớn đi?… Vậy, vậy không nên đi nhỉ, nói không chừng Tương Vân Hàng cũng muốn đánh y xả giận như bạn của cậu ta, Trang Liễu áy náy nghĩ. Hơn nữa, ngủ với Tương Vân Hàng thực sự rất thoải mái …

Vài ngày sau, Tương Vân Hàng quả nhiên kèm cặp Trang Liễu gắt gao, ngay cả đi chơi bóng ở học viện khác cũng không quên dẫn theo. Trang Liễu ngồi giữa một nhóm cổ động viên, nhưng cũng không cảm thấy nhàm chán – y thích nhìn Tương Vân Hàng chơi bóng, có lẽ là do hoạt động tràn đầy sức sống này vốn rất được thực vật ưa thích. Trên sân, Tương Vân Hàng vừa thích vừa vui, không có biện pháp, đối với cặp mắt đặc biệt chuyên chú, thỉnh thoảng lại đột nhiên loé sáng kia, Tương Vân Hàng có thể không liều cái mạng già này sao?

Tương Vân Hàng như được ‘đả liễu kê huyết’, huyên hoang trổ tài, dẫn dắt đội của cậu giành chiến thắng với tỉ số cao. Sau khi kết thúc, Tương Vân Hàng ngồi ở bên sân thở hổn hển…. chơi quá sức, thiếu chút nữa khát chết cậu! Cho nên lúc có người mang nước đến, cậu vội vàng nói câu cảm ơn đặc biệt chân thành.

(Cụm từ “đả liễu kê huyết” bắt nguồn từ một câu chuyện ở Trung Quốc: Y học Trung Quốc hồi xưa tin rằng lấy máu gà tiêm vào trong người sẽ làm cho thân thể cường tráng hơn, sắc mặt hồng hào, nói chung là làm sức khỏe tăng. Nhưng sau đó lại phát hiện ra rằng việc làm này là không tốt.)

“Không cần cảm ơn…” Cô gái nhỏ giọng nũng nịu đáp lại một câu, tính đi ngay, nhưng bị nhóm cổ động viên nữ bên cạnh giật dây, lại quay trở lại, xoắn vạt áo bỏ thêm vào một câu: “Tương Vân Hàng, này, tớ, tớ rất thích cậu”

Tương Vân Hàng phụt ra một ngụm nước, ngẩng đầu tìm, Trang Liễu vốn đang đi về phía cậu quả nhiên xoay người đi, mẹ nó, lại muốn chạy! Tương Vân Hàng tức quá không suy nghĩ gì đã thốt ra: “Xin lỗi a, tớ thích nam”

…Cả sân hoá đá, chỉ có mình Trang Liễu vẫn bình tĩnh đi về phía khán đài, y đột nhiên nhớ ra túi đồ của mình vẫn còn để ở ghế ngồi.

Tin đồn nháy mắt truyền khắp trường đại học, chờ đến khi người anh em có mệnh lo lắng của Tương Vân Hàng gặp được hai người, thì Tương Vân Hàng đã thành mục tiêu quan sát di động rồi.

Thằng bạn của Tương Vân Hàng quả thực vô cùng đau đớn, nhìn Tương Vân Hàng ‘tự bạo tự khí’ nắm tay Trang Liễu mặc mọi người vây xem, lại nhìn nhìn Trang Liễu vẫn còn ở tình trạng không thân thiết, cuối cùng chỉ có thể noi theo phim giờ vàng mà cảm khái một câu: “Ai, ai… cậu sẽ hại chết cậu ta mất!”

(Từ ngữ này xuất phát từ thiên Ly Lâu thượng sách Mạnh Tử: “Tự bạo giả, bất khả dữ hữu ngôn dã; tự khí giả, bất khả dữ hữu vi dã” {Kẻ tự phụ rẫy mình thì chẳng thể nói năng gì với hắn được. Kẻ tự vứt bỏ, thì chẳng thể làm gì với hắn được, cam chịu}. “Tự bạo, tự khí” thường được dùng như một thành ngữ hàm nghĩa kẻ thiếu ý chí tiến thủ, tự thụt lùi, tự đầu hàng, tự buông mình vào tuyệt vọng – trích của Lâm thiếu gia)

Tội danh này quá nặng, Trang Liễu nghe mà sửng sốt, phản xạ nhìn về phía Tương Vân Hàng. Nào ngờ lần này Tương Vân Hàng cũng dùng ánh mắt tràn đầy đồng cảm yên lặng nhìn y, không hề có ý phủ nhận. Quả thực giống như… giống như cũng trách y như củ khoai tây kia.

Beta 2nd: 04/07/13

23-24 –>