Tags

,

<– Thích cậu 23-24

Dưới sự hướng dẫn của mấy điều ‘Quy tắc anh em tốt ’, cuộc sống của Tương Vân Hàng và Trang Liễu trôi qua rất hài hoà, tuy nhiên … Trong đó có phát sinh vài điều hệ luỵ

Tỷ như có mấy lần Tương Vân Hàng hát quá muộn ở quán bar, Trang Liễu buồn ngủ không chịu nổi, chỉ có thể vừa ngủ gà ngủ gật vừa chờ cậu, ngẩng đầu được một chút rồi lại gục xuống, cho đến khi đập đầu vào quầy bar mới giật mình tỉnh lại. Đôi khi, y cũng sẽ dùng đôi mắt buồn ngủ ngấn nước ai oán nhìn Tương Vân Hàng một cái, thầm than phiền khi nào mới có thể về nhà ngủ… Bọn Tương Vân Hàng thật sự quá ồn mà…

Tương Vân Hàng ở trên sân khấu lại hạnh phúc cực. Nhìn thấy Trang Liễu thưởng thức gật gù theo nhịp trống của bọn họ, có lúc còn dùng ánh mắt mờ sương ngưỡng mộ nhìn bọn họ, cậu lại cảm thấy trong ngực có một sức sống bất tận, hận không thể gầm thét toàn bộ ra —

Cho nên, cuối cùng Tương Vân Hàng luôn càng rống càng lớn, cho đến khi khàn cả giọng; Trang Liễu cũng càng ngủ càng tệ, quả thực muốn lập tức phá huỷ ‘Quy tắc anh em tốt ’, lấy một cành liễu đánh chết Tương Vân Hàng!

Nhưng mà, vừa nghĩ tới mỗi ngày Tương Vân hàng đều ngoan ngoãn tuân thủ quy tắc, cùng xem phim cổ trang với y thật lâu, Trang Liễu lại cảm thấy bản thân quá nhỏ mọn, vì thế có điểm không xuống tay được.

Chẳng qua xem phim cùng Tương Vân Hàng kì thật cũng không phải là chuyện tốt gì, bởi vì cái miệng của Tương Vân Hàng thật sự quá thối . Mỗi lần Trang Liễu đang xem vui vẻ, Tương Vân Hàng đang ôm y sẽ bắt đầu thổ tào (nói ra những lời không hay ho).

Cái gì mà ‘ha ha tóc dán lộ ra rồi kìa’ ‘Đằng sau có cái ăn ten kia’ ‘Ai nha sao phía dưới lại mang giày thể thao a’, thật sự rất phá hư không khí! Mỗi lần Trang Liễu quay đầu trợn mắt, Tương Vân Hàng sẽ ngoan ngoãn ngậm miệng, nhưng tối đa cũng chỉ có thể bảo trì yên tĩnh năm phút.

Trang Liễu thật sự tức lắm, có lần động tác quay đầu quá mạnh , không cẩn thận, môi liền sát qua một thứ gì đó mềm mềm… Là cái miệng nói liên thanh của Tương Vân Hàng.

Kết quả, Tương Vân Hàng lập tức ngậm miệng Khuôn mặt còn hồng hồng, vẻ mặt thẹn thùng, càng ôm chặt Trang Liễu đang ngồi xếp bằng trong lòng mình.

Trang Liễu lúc này xem như tóm được điểm yếu của Tương Vân Hàng, một khi Tương Vân Hàng bắt đầu thổ tào, Trang Liễu sẽ nhanh chóng quay đầu lại, nhẹ nhàng chạm một cái lên miệng Tương Vân Hàng, ngẫu nhiên Tương Vân Hàng muốn phản kháng, y còn có thể liếm liếm, cắn cắn – lập tức thu phục.

Trong lòng Tương Vân Hàng vừa thẹn vừa đắc ý: Quả nhiên, trong tiềm thức của Trang Liễu vẫn thích mình… Bằng không sao lại nhịn không được muốn hôn mình chứ? Tuy rằng biểu hiện trước khi hôn tựa hồ có chút rối rắm. Chẳng lẽ, là thích thân thể của mình, nhưng tinh thần vẫn kháng cự với đồng tính?! Không thể a, nhất định phải dùng thân thể dụ dỗ cậu ta quyến rũ cậu ta trực tiếp hạ gục cậu ta!

Nghĩ thông suốt điểm này, Tương Vân Hàng lập tức bắt đầu thực thi kế hoạch quyến rũ của mình, thỉnh thoảng để nửa thân trần đi lại trong nhà, lấy một thân cơ bắp của mình trình diễn cho Trang Liễu xem.

Phản ứng của Trang Liễu không lớn, chỉ là mỗi lần nhìn thấy Tương Vân Hàng lộ ra cơ bụng, đều sẽ nhịn không được đến sờ sờ, chọc chọc… Cuối cùng, đổi lại là Tương Vân Hàng chật vật bỏ chạy.

Không có biện pháp, quản, quản không được thằng đệ a…

26.

Có lẽ vì mặt mày của Tương Vân Hàng quá hồng hào, cuối cùng ngay cả ông bà Tương cũng biết cậu đang yêu.

Hai ba con nói chuyện nghiêm túc qua điện thoại, là đối thoại rất sâu sắc.

Ông Tương vừa mở miệng đã trực tiếp hỏi: “Thu phục chưa?”

Tương Vân Hàng ở đầu bên này đỏ mặt: “Còn, còn chưa a”

Ông Tương chấn kinh: “Còn chưa? Thế nào còn có thể chưa được! Hẹn hò chưa? Nắm tay chưa? Làm chưa?”

Tương Vân Hàng vô lực, đành phải chọn một vấn đề đơn giản nhất cũng là trực tiếp nhất trả lời: “Chưa hẹn hò a, không biết hẹn thế nào…” thật sự không biết phải hẹn hò thế nào với cái tên trai tơ Trang Liễu này, cùng nhau xem một tập phim võ hiệp sao? Huống chi, người ta còn là anh, em, tốt của cậu. t___t

Ông Tương tức giận: “Lớn từng đó tuổi rồi mà còn không biết hẹn hò thế nào!! Mày mà là con của tao sao!! Xem điện ảnh tắm suối nước nóng, đi khu trò chơi, đi vòng đu quay, ăn tối dưới ánh nến, giường lớn hình trái tim mà mày cũng không biết dùng hả!!! Chưa xem qua sổ lưu niêm yêu đương của ba mẹ a!!!” … Tương Vân Hàng cực kỳ bị đả kích đồng thời cũng cực kỳ được cổ vũ, bởi vì, những chuyện mà ba cậu nói ra tưởng tưởng lên thật sự là rất hạnh phúc!

Vì thế, vào một buổi sáng trời trong nắng ấm, Tương Vân Hàng lại tắt TV của Trang Liễu. Trang Liễu trông mong nhìn cậu: “Chu…” “Còn Chu cái gì Thông a, đã xem năm lần rồi” Tương Vân Hàng đầy ghen tuông đi qua khiêng y lên: “Hôm nay khí trời rất tốt a, chúng ta đi khu vui chơi đi. Trò tàu lượn siêu tốc mới mở có thể xoay tám vòng đó, còn có vòng đu quay cao nhất thành phố.”

Tương Vân Hàng vừa nói vừa đỏ mặt, hiển nhiên đã bắt đầu tưởng tượng ra cảnh trong đu quay. Trang Liễu liền tự giác tìm một vị trí thoải mái trên lưng cậu, khu vui chơi…. Từng thấy trên TV nha, có thể không cần dùng pháp lực vẫn có thể bay tới bay lui. Bộ dáng cũng không tệ lắm.

Vừa tiến vào khu vui chơi Tương Vân Hàng đã mang Trang Liễu đi thẳng đến tàu lượn siêu tốc tối tân. Cái kiểu cánh tay, bắp chân nhỏ như Trang Liễu, sau khi xuống phỏng chừng sẽ đi không vững, khi tàu lượn chậm rãi bay lên, Tương Vân Hàng hơi tà ác nghĩ, thuận tiện vuốt ve an ủi tay của Trang Liễu mấy cái.

Giữa một tràng gào thét, tàu lượn siêu tốc nhanh chóng nhào lộn tám vòng tròn lớn. Sau đó, Trang Liễu thần thanh khí sảng (tâm tình thư sướng) xuống tàu, dịu dàng đỡ Tương Vân Hàng chân run lẩy bẩy ở bên cạnh.

“Có, có chút say xe a…” Tương Vân Hàng còn gắng sức. “Phải nha” Trang Liễu ngoan ngoãn đáp lại một tiếng, sau đó tiếp tục nỗ lực đỡ Tương Vân Hàng đứng thẳng lại. Nguyên bản y muốn ôm vòng qua thắt lưng Tương Vân Hàng, nhưng khổ người Tương Vân Hàng thật sự quá lớn, ôm thế nào cũng không tự nhiên.

Trang Liễu nhíu nhíu mày, cuối cùng mới nghĩ ra một biện pháp tốt – bản thân chắn trước mặt Tương Vân Hàng, nhẹ nhàng mệnh lệnh cậu ta: “Ôm tớ…”

Tương Vân Hàng quả thực giật mình, không ngờ Trang Liễu phóng khoáng như vậy! Chỗ này còn có rất nhiều người đâu!! Tại thời điểm Tương Vân Hàng đang sửng sốt ngẩn người, Trang Liễu đã lấy tay Tương Vân Hàng vòng qua thân mình, sau đó giống như con bò già kéo Tương Vân Hàng đi về phía trước.

Không thể trách y sốt sắng, trò nhảy lầu phía trước có lực dụ dỗ quá lớn đối với y mà. Đi chưa được mấy bước, bàn tay trên thắt lưng lại đột nhiên buộc chặt. Tiếp theo, cả người Tương Vân Hàng áp sát vào lưng y, hơi thở nóng hầm hập gần sát lỗ tai y, Tương Vân Hàng gần như dán sát vào vành tai y nói: “Trang Liễu, cậu thật tốt, tớ thích cậu…” Nói xong, còn đặc biệt lưu manh liếm liếm vành tai y. Trang Liễu lập tức đỏ hồng mặt, gần như mềm nhũn trong ngực Tương Vân Hàng.

Không phải bởi vì câu nói kia của Tương Vân Hàng, mà vì động tác vừa thở vừa liếm của Tương Vân Hàng vừa vặn đánh trúng điểm yếu của Trang Liễu. Không sai, địa phương mẫn cảm nhất, chết người nhất của cây liễu nhỏ chính là lỗ tai của y, trước kia lúc còn ở nguyên hình, y luôn dùng tầng tầng cành cây bảo vệ chặt chẽ, giờ đột nhiên bị đụng tới như vậy, y quả thực muốn khóc luôn.

Phản ứng của Trang Liễu vô cùng kích thích Tương Vân Hàng, lần này cậu càng không chịu từ bỏ, hăng hái ghé vào lỗ tai Trang Liễu nói nói cười cười, căn bản không cố kị. Cả gương mặt mềm mại của Trang Liễu càng lúc càng hồng, càng lúc càng mềm, đến cuối cùng ngay cả trò nhảy lầu cũng không ngồi đã chạy như bị lửa xém mông.

Tuy rằng chưa ngồi được đu quay, nhưng mấy ngày sau này Tương Vân Hàng đều hưng phấn như uống phải xuân dược – bởi vì, cậu cuối cùng đã tìm được bí quyết giở trò lưu manh.

Vì thế mỗi ngày, lúc xem TV, Tương Vân Hàng đều sẽ kéo Trang Liễu vào ngực, sau đó đáng khinh kê đầu lên vai của người ta, không ngừng thổ tào quấy nhiễu bên tai Trang Liễu. Sau đó, như cậu mong muốn, Trang Liễu không bao giờ ngăn cản hành vi thổ tào của cậu nữa, ngược lại còn mềm nhũn dựa vào người cậu, mặc cậu sờ sờ nhéo nhéo ăn đậu hủ. Cứ việc phúc lợi bị hôn môi cũng theo đó biến mất, nhưng Tương Vân Hàng cũng không để ý. Núi không chịu theo ta, ta có thể lên núi mà, cậu đã sớm thừa dịp Trang Liễu không để ý mà hôn hôn rất nhiều lần.

Mỗi tối cũng làm các bước tương tự — ôm lấy người ta, giở trò, hôn hôn lỗ tai. Lúc kề sát vào lỗ tai nói khẽ, câu ‘tớ thích cậu’ cứ không để ý phun ra, cũng càng lúc càng tự nhiên hơn. Sau khi nghe thấy câu này, Trang Liễu đang mơ mơ màng màng do điểm yếu bị chăm sóc qúa thoải mái chỉ biết đỏ mặt trả lời một chữ: “Nga…” Nhưng Tương Vân Hàng đã phi thường thoã mãn, bởi vì cậu nhận định, Trang Liễu từ ‘không thích cậu’ đến ‘nga’, hiển nhiên đã bị thân thể của mình dụ dỗ đến trầm mê rồi, không đáp lại thích mình chính là bởi vì đang đấu tranh cuối cùng với bản thân mà thôi!

Beta 2nd: 17/07/13

Thích cậu End –>