Tags

20120211203721_nuahl-thumb-600_01

“Hàn Hoa” Y quay đầu lại, không ngoài ý muốn, Hàn Hoa đang mỉm cười nhìn y “Ngươi chọn Trường bạch sơn là vì ngươi đã lớn lên ở đây sao?” ngoài song cửa, Trường bạch sơn đã cách đó không xa.

“Đúng vậy! Kì thật trước đây nơi này không có tên, Trường bạch sơn là sau này có người gọi như vậy”

“Vọng kiến sơn đầu ngai ngai bạch tuyết, vu thị hữu liễu mai táng liễu thanh đại đích ưu lự.”

(Ngóng đỉnh núi phủ đầy tuyết trắng, vì để chôn vùi sầu lo trong đời.)

“Đó là gì vậy?” Giống thơ nhưng không phải là thơ, như từ nhưng lại không phải là từ.

Từ: một thể văn, có từ đời Đường, hưng thịnh thời nhà Tống, biến thể từ nhạc phủ xưa, câu dài ngắn không nhất định. Còn gọi là trường đoản cú 長短句, thi dư 詩餘. ◎Như: Đường thi Tống từ 唐詩宋詞.

“Là câu thơ đầu tiên do Phù Dung sáng tác năm mười tuổi, lão gia hay lấy ra chọc nàng, ngươi thấy thế nào?”

“Tuy rằng không hợp vần điệu, nhưng cũng có chút thú vị”

“Mười tuổi, ai tưởng tượng được một đứa con nít mới mười tuổi có thể nói được những lời này?” Phù Dung mười tuổi lại có sự sầu lo buồn bã đối với năm tháng thoi đưa.

“Ta chưa từng cho rằng nàng ta có tố chất của thần tiên”

“Có lẽ bởi vì nàng đặc biệt, nên mới có mười kiếp luân hồi này!”

Hàn Hoa gật đầu đồng ý

“Ngươi nói nàng và Triệu Khôn có tình kiếp, nhưng ta nhìn thế nào, vẫn thấy bọn họ giống kẻ thù không đội trời chung hơn” ngày đó, bọn họ ở chung một chỗ không hề vui vẻ.

Hàn Hoa lắc đầu: “Như vậy mới đúng, lần đầu tiên gặp mặt, bọn họ cũng giống hệt ngày đó, Văn Khúc đạp hỏng mũ hoa của nàng, hai bên cãi nhau long trời lở đất”

“Từ hận sinh yêu? Rất đặc biệt” Liên Ngọc muốn nói lại thôi

“Ngươi muốn hỏi vận mệnh của bọn họ sau này sẽ thế nào?”

“Không, không phải là ta không muốn, nhưng có một số việc không biết thì tốt hơn”

“Cho dù ngươi muốn hỏi, ta cũng không trả lời được. Mệnh sổ của bọn họ đã nhảy ra khỏi phạm vi luân hồi từ khi ngươi cứu Phù Dung, thành không thể xác định được. Trong một thời gian nhất định sau này, ngay cả ta cũng không thể tính ra.”

“Vậy không phải rất tốt sao? Những chuyện phát sinh kế tiếp có thể do bọn họ tự quyết định”

“Vậy vừa rồi ngươi muốn hỏi gì?”

“Hỏi ngươi” Liên Ngọc mỉm cười

“Ta?”

“Ta muốn hỏi, lúc ngươi tu hành ở Trường Bạch sơn này đã sống như thế nào? Thời gian trôi qua rất chậm, ngươi không cảm thấy cô đơn sao?”

“Cô đơn?” Hàn Hoa ngẩng đầu nhìn đỉnh núi ngập tuyết: “Đó đã là chuyện của rất nhiều năm trước! Có rất nhiều chuyện ta đã không nhớ rõ, ta chỉ nhớ, sau khi thượng cổ hồng hoang, Bàn Cổ hoá thân thành sông núi, trời đất này đã có dị thú. Ta là một con nhất vĩ bạch hồ trên ngọn núi này, ta không biết bản thân từ đâu tới, chính là đột nhiên đã tồn tại ở trên đời này. Những ngày đầu ta sống rất ngu độn, cho đến một buổi tối, trên trời có dị tượng, ta tận mắt nhìn thấy một con thần long ở Đông Hải phi thăng thành tiên, biến ảo thành hình người. Ngươi không biết lúc đó ta đã chấn động thế nào đâu, từ ngày đó, ta đã quyết tâm, không thể tiếp tục sống qua ngày như vậy nữa.”

“Phi thăng thành tiên?” Liên Ngọc mơ mộng: “Nhất định là một cảnh tượng hoa mĩ tráng lệ vô cùng”

“Đương nhiên rồi, hắn là một trong những vị thần đầu tiên của trời đất mà, nhưng thế giới do Bàn Cổ xả thân sáng tạo ra, lại gần như bị tên ngốc này huỷ đi” “Thần Long của biển? Chẳng lẽ là …” Liên Ngọc trợn to mắt

“Đúng vậy, sau khi ta đắc đạo, thì luôn ở bên cạnh hắn. Cho đến khi hắn thua Chúc Dung [2], đâm đầu chết tại Bất Chu sơn [2]”

“Cộng Công [2], vị thần nguồn gốc của thiên địa vạn vật?” Liên Ngọc sợ hãi: “Đó là người như thế nào a?”

“Cộng Công à?” Hàn Hoa chìm vào hồi ức: “Hắn là một kẻ kì quái, chỉ cần nhìn cách hắn chết là biết. Tự nhiên đâm ngã trụ chống trời, làm ta thật không biết nên tán thưởng hay nên tiếc hận.”

“Không phải thần tiên đều bất lão bất tử sao? Tại sao lại có truyền thuyết nói hắn đâm chết ở trên Bất Chu sơn?”

“Hắn thì khác, hắn và Chúc Dung là những vị thần đầu tiên của thế giới. Bọn họ quả thật pháp lực vô biên, tài trí cao siêu, nhưng tính cách có quá nhiều bất ổn. Tính cách của bọn họ chấp nhất cực đoan, có lẽ bởi vì trên người bọn họ vẫn còn dã tính! Sau khi Cộng Công thua, thứ thật sự giết chết hắn chính là sự kiêu ngạo của hắn, hắn không cho phép bản thân tiếp tục sống. Thực tế, giết chết Cộng công, không phải là Bất Chu sơn cũng không phải là Chúc Dung, mà chính là hắn.”

“Dục vọng lớn nhất của con người, chẳng qua là một chữ ‘ta’. Không ngờ hắn gây dựng được sự nghiệp mà cổ nhân không làm được, nhưng lại chấp nhất với những tranh đấu không trọng yếu”

Hàn Hoa cười, có một số việc… Dù sao, chuyện xưa rối rắm như vậy, thật sự rất khó kể lại!

“Còn ngươi? Sau khi Cộng Công chết, ngươi đã làm gì?”

“Sau khi Cộng Công chết, Nữ Oa [2] luyện đá vá trời, kiệt sức chết, ta liền trở về Trường bạch sơn ngủ. Không biết qua bao nhiêu năm, phàm tộc mà nàng sáng tạo ra đã phát triển hưng thịnh, lúc ta thức dậy, tộc Hiên Viên đang đối chiến với Xi Vưu”

“Hiên Viên Hoàng đế [1]? Hắn thắng Xi Vưu, phải không?”

“Khi đó, bởi vì một số nguyên nhân, ta không thể không giúp Hiên Viên thị một tay. Cuối cùng, tuy rằng chúng ta thắng, nhưng hai bên đều bị thương nặng, ngay cả ta cũng bị pháp thuật tru thần làm bị thương nặng, giảm gần vạn năm tu hành, vì thế lại về Trường Bạch sơn này” nghĩ đến, không ngờ đã trôi qua lâu như vậy. “Sau chuyện đó, thượng cổ chúng thần cũng chết gần hết, theo ta được biết, chỉ còn lại khoảng ba bốn người gì thôi.”

“Pháp thuật tru thần? Có chuyện này nữa sao?”

“Đương nhiên có, sau khi Cộng Công chết, quần long thần tộc hệ thuỷ như rắn mất đầu, lại luôn yếu thế khi tranh đấu với hoả tộc. Người con thứ bảy của Cộng Công tên Thái Uyên, là một kẻ tài trí thông tuệ. Hắn dùng thân thể còn lại của Cộng Công sau khi chết luyện thành bảy món pháp khí tru thần, Cộng Công tuy mất, nhưng hắn là thần long phi thăng khi thiên địa mới bắt đầu thành hình, thân thể của hắn chính là căn nguyên của chúng thần trên thế gian. Cho nên, Thái Uyên đã dùng những pháp khí này xếp thành trận pháp hình rồng, để tru diệt tộc Chúc Dung đang phò trợ Xi Vưu”

“Vậy không phải ngươi đồng đạo với hắn sao? Sao lại bị trận pháp của hắn tổn thương?”

“Ta và Thái Uyên … không có giao tình quá sâu sắc, lý do hắn đến tìm ta là để bảo vệ tộc Cộng Công, mà ta nợ Cộng Công một món nợ tình nghĩa rất lớn, ta giúp hắn đơn giản là vì nể mặt Cộng Công. Về phần bị thương, là do ta dẫn con trưởng của Chúc Dung, Sí Dực vào trận, xúc động trận pháp, mới bị thương” phần lớn câu chuyện là sự thật, chỉ có một số chi tiết hơi khác biệt “Tuy rằng không ảnh hưởng đến mạng sống, nhưng ta đại thương nguyên khí, chỉ có thể về Trường Bạch sơn ngủ sâu trị thương.”

“Rồi sao ngươi lại tham gia vào chuyện của Phù Dung và Triệu Khôn?”

“Vậy thì phải nhắc đến năm ngàn năm trước, sở dĩ ta vào thiên đình, hoàn toàn là vì mục đích cá nhân. Ta muốn tìm một thứ, nhưng thế gian rộng lớn, mà sức lực của ta chỉ có hạn, vì thế phải trao đổi điều kiện với bọn họ” Hàn Hoa nhìn y: “Qua bao nhiêu lâu, những người biết chuyện này chỉ còn đếm được trên đầu ngón tay. Thậm chí chư tiên trên chín mươi chín tầng trời, thần phật tây phương cũng vậy”

Nếu không phải cố ý nhớ lại, ngay cả hắn cũng đã sớm quên đi, hắn là Hàn Hoa trong thượng cổ chúng thần, mà không phải chỉ đơn giản là Hàn Hoa thượng tiên chấp chưởng luật pháp trong thiên đình

“Chuyện trọng yếu như vậy, ngươi lại không chịu nói cho ta biết.” Liên Ngọc khó chịu, hiểu nguyên nhân của hắn, nhưng lại không thể làm bộ hững hờ. “Ta chỉ muốn cho ngươi biết, xưng vị thần tiên này đối với ta mà nói, căn bản không có ý nghĩa to tát gì. Nhưng ngươi thì khác, ngươi đối với ta, đã là không thể thay thế. Chỉ cần ngươi nói một câu, ta sẽ lập tức từ chối thân phận này với Hiên Viên, vĩnh viễn ở bên cạnh ngươi”

“Sao được? Không phải ngươi nói có mục đích sao?”

“Vậy thì sao? Từ lúc có ý thức, ta luôn sống vì người khác, vì Cộng Công trợ trận, vì Thái Uyên làm việc. Cho đến hiện tại, vẫn bị lời thề của bản thân trói buộc.” Hàn Hoa cười chua sót: “Cách đây một thời gian, ta rốt cuộc đã tĩnh tâm ngẫm lại những chuyện trước đây. Thế mà, ta chẳng hề có chút kí ức nào thuộc về bản thân mình. Những gì ta nhớ, luôn là chuyện của những người bên cạnh ta, yêu hận tình thù của bọn họ, chuyện cũ của bọn họ. Mà ta, chỉ là một kẻ đứng xem. Vì thế, ta tự hỏi mình, thật sự ta muốn gì, có lý do gì đáng để sống hay không?”

“Đừng nói nữa” Trái tim đau đớn, là vì cảm thông sự cô đơn của hắn, hay là…

Hàn Hoa ngừng lời, nhưng sự mất mát trong mắt lại không thể tiêu tan.

Liên Ngọc nhìn gương mặt tuấn mĩ của hắn, thầm nghĩ…

“Ta không rõ tình cảm của ngươi dành cho ta là từ đâu đến, cớ gì lại sâu đậm như vậy. Ta chỉ biết, ta sẽ không yêu ngươi được như ngươi yêu ta, càng khó có tình cảm sâu đậm với ngươi như vậy.” Y nâng tay ngăn cản Hàn Hoa mở miệng: “Nhưng ta chỉ là một phàm nhân, một phàm nhân có thất tình lục dục, ngươi đối tốt với ta, ta chẳng thể không cảm động. Ta đã sầu não rất lâu, càng không biết nếu ngươi và ta tiếp tục dây dưa như vậy sẽ có kết quả gì. Nhưng, ta thừa nhận, ta không thể thuyết phục bản thân dùng những giáo điều của phàm nhân để từ chối ngươi. Cho nên, Hàn Hoa, ta cho ngươi một lời hứa, ta sẽ thử, có lẽ phải mất rất nhiều thời gian, nhưng ta sẽ thử thích ngươi”

Đôi mắt Hàn Hoa loé sáng, đây là lần đầu tiên Liên Ngọc nhìn thấy dáng vẻ vui sướng từ tận đáy lòng của hắn. Ngũ quan vốn lạnh lùng của hắn bởi vì vui sướng mà hoá thành nụ cười dịu dàng cướp hồn đoạt phách.

Ngay cả Liên Ngọc, người đã quen thuộc với gương mặt của hắn, cũng không phải là người chú trọng vẻ bề ngoài, cũng đập lỡ một nhịp tim.

Nếu nói khuynh quốc khuynh thành cũng tuyệt không nói quá, chẳng sợ hắn không phải là nữ tử, cũng không hề mềm mại đáng yêu, nhưng hắn thật sự quá tuấn mĩ. May mắn, hắn không phải là phàm nhân, nếu không, vẻ ngoài như vậy đủ gây sóng gió.

Cũng may, hắn không thường mỉm cười như vậy, bằng không…

Liên Ngọc cũng mỉm cười.

Xuân đi thu đến, hoa rụng hoa nở.

Chỉ chớp mắt, y đã ở Trường Bạch sơn này được ba năm.

Đã ba năm rồi sao? Cớ gì mọi thứ chỉ như mới hôm qua?

Là sống không tốt hoặc quá tốt, đến nỗi năm tháng trở nên ngắn ngủi?

Có lẽ cứ sống như vậy thêm mười năm, trăm năm nữa, cũng không phải là một ý tồi.

Năm này, Liên Ngọc hai mươi bảy tuổi.

Hôm nay là sinh nhật của y.

Hàn Hoa biến mất tăm, chắc là sáng sớm đã ra ngoài tìm món kì trân dị bảo nào đó để lấy lòng y rồi.

Năm kia là cầm phổ [Thu sắc oán] nghe đồn đã thất lạc từ lâu và Tiêu Vĩ cầm, năm ngoái là một quyển kì phổ do người trên trời biên soạn.

Không biết năm nay sẽ là gì?

Người điềm tĩnh như Liên Ngọc cũng không khỏi sinh lòng chờ mong.

Giữa trưa, có khách.

“Ngươi?” Liên Ngọc nhìn nữ tử đi ra từ dưới bóng cây, giật mình kinh ngạc

Vị này chẳng phải chính là vị tiên tử đã đến đây tìm Hàn Hoa năm đó sao?

À! Đúng rồi, năm đó, vị này hình như có tình ý với Hàn Hoa

Chẳng lẽ…

“Hàn Hoa vừa hay không ở đây” y gượng cười

“Ta biết, hôm nay ta đến tìm ngươi”

“Ta? Không biết ta đã gây ra chuyện gì?” Chẳng biết vì sao gương mặt xinh đẹp của nàng lại khiến y cảm thấy không thoải mái

Tiên tử nọ vẫn im lặng, đánh giá Liên Ngọc từ trên xuống dưới, vẻ mặt càng thêm khắc nghiệt.

“Ngươi biết ta là ai không?”

“Nếu ta nhớ không sai, tiểu thư hẳn tên là Chưởng Đăng”

“Vậy ngươi cũng biết thân phận của ta?”

“Nhân vật như ngươi, nhất định không phải là phàm nhân trong trần thế vẫn đục này.” Y rót một chén trà xanh, đưa đến trước mặt nàng.

“Phải, ta tên là Chưởng Đăng, là tiên tử cầm đèn bên cạnh Vương Mẫu”

Nhìn nàng ra vẻ xa cách, Liên Ngọc cũng không bực, rụt tay trở về

“Vậy không biết tiên tử tìm ta để làm gì?”

“Ngươi có biết, Hàn Hoa thượng tiên là thượng tiên đứng đầu trên chín mươi chín tầng trời, địa vị tôn quý cỡ nào, so với ngươi là một trời một vực?”

“Lời này của tiên tử khá kì quái, phật tổ đã nói, chúng sinh đều bình đẳng, sao có việc phân chia tôn quý đê tiện?”

“Giỏi miệng lưỡi lắm” lúc này, Chưởng Đăng chẳng những không giận mà còn bật cười: “Chẳng lẽ ngươi thật sự nghĩ người cao quý như Hàn Hoa thượng tiên sẽ có tình ý với kẻ phàm phu tục tử như ngươi?”

“Ngươi có ý gì?” Liên Ngọc cả kinh, lời này rõ ràng có ẩn ý.

“Ngươi có biết tại sao Hàn Hoa thượng tiên lại chấp chưởng luật pháp của thiên đình?”

Liên Ngọc nhíu mày.

“Đó là bởi vì hắn nghiêm khắc vô tình, càng không có lòng thương xót.”

“Những lời này của tiên tử, ta không hiểu lắm”

“Chẳng lẽ ngươi chưa từng cảm thấy kì quái? Kì quái tình ý này đến rất đột ngột, không chút lý do? Hay là ngươi cho rằng, một kẻ phàm nhân tầm thường như ngươi, có thể làm thần tiên vô tình nhất trên trời động tình?”

“Ngươi muốn nói gì với ta, chớ ngại nói thẳng!”

“Được, vậy ta sẽ nói cho ngươi biết, tình cảm mà Hàn Hoa thượng tiên dành cho ngươi chỉ là hư ảo, là giả. Sở dĩ hắn tưởng rằng hắn yêu ngươi, chẳng qua là vì hắn đã ăn phải một loại độc dược”

“Hoang đường” Liên Ngọc đặt chén xuống, ngồi lên ghế: “Tiên tử cũng không phải đồ ngốc, sao lại nói ra những lời này? Nếu đang nói đến người khác thì thôi, nhưng Hàn Hoa chẳng những là thần tiên, hơn nữa còn là người cảnh giác, sao có thể trúng độc được?”

“Ngươi đừng vội phủ định. Nói cho cùng, đó cũng không phải là độc dược, chỉ có thể nói là một gốc tiên thảo kì dị. Thứ đó tên là ‘Triền tình’, vốn là một gốc hoa nhỏ mọc trên đá tam sinh, bởi vì hấp thu được chấp niệm tình ái của chúng sinh trên tảng đá nhân duyên đó, biến thành tiên thảo kì dị nhất trên đời. Bất luận người thần tiên phật, mặc kệ ngươi có bao nhiêu năm tu vi, máu lạnh vô tình cỡ nào, một khi đã ăn phải đoá hoa vừa được hái xuống từ tảng đá, sẽ sinh ra tình cảm mãnh liệt với đối tượng đầu tiên ngươi nhìn thấy” Chưởng Đăng thở dài: “Tiếc rằng tiên thảo kia tuy kì dị, nhưng chỉ có trong đồn đãi, thứ nhất là do nụ hoa tuy đã trưởng thành được ba ngàn năm, nhưng chưa từng nở. Thứ hai, nghe nói chỉ cần đoá hoa đó rời khỏi gốc một khắc sẽ biến thành vô hình. Cho nên, tuy rằng người người trên trời đều biết, nhưng chưa từng có ai thật sự nhìn thấy tác dụng của nó”

“Ý ngươi là, Hàn Hoa đã ăn phải hoa đó? Sao có thể được?”

“Nên nói là, hắn không biết mình đã ăn phải ‘Triền tình’, đây cũng là một trong những đặc tính của nó” Chưởng Đăng lần đầu tiên cười với y: “Kỳ thật, ngươi vô tội, nhưng ngươi chỉ là phàm nhân, có cơ duyên kì ngộ này, cứ coi như là kiếp số trong mệnh vậy”

“Kiếp số?” Liên Ngọc thoáng ngạc nhiên, y nhấc cái chén bên cạnh, lại lập tức buông ra, tay của y run run, căn bản không thể cầm chắc

“Ngươi tin ta không?”

“Hình như… không có lí do gì không tin, tiên tử tôn quý, có lý gì lừa một phàm nhân như ta?” Liên Ngọc cười.

“Phản ứng của ngươi rất kì quái” Chưởng Đăng nhìn y một cái: “Ngươi biết không, hôm nay ta đến, chính là để kết thúc đoạn nhân duyên này, ngươi và hắn, người tiên khác biệt, chung quy không thích hợp”

“Hẳn là như vậy” Liên Ngọc cúi đầu, nhìn vằn mây mơ hồ trên áo mình: “Không biết tiên tử có tính toán gì chăng?”

“Rất đơn giản, kì thật chỉ cần ăn ‘Triền tình’ hai lần, là có thể triệt tiêu dược lực. Sở dĩ hôm nay ta mới đến, là vì phải chờ đoá hoa này nở.” Chưởng Đăng lấy một hộp ngọc cỡ bàn tay từ trong ngực ra: ‘Triền tình này tổng cộng có hai nụ hoa, ta còn tưởng phải chờ thêm ngàn năm nữa. Nhưng thật trùng hợp, không lâu sau, đoá hoa thứ hai lại nở, sau khi hoa rời khỏi đài hoa thì ngay cả gốc cũng đã biến mất. Ta mượn được một hộp ngọc từ chỗ Bách Hoa tiên tử, có thể giữ cho đoá hoa này không tàn trong vòng ba canh giờ. Hoa này gặp nước sẽ tan, nếu hắn uống vào, sẽ giải trừ được dược tính.”

“Phải không?” Liên Ngọc cảm thấy hơi khó thở: “Theo ý của tiên tử, hình như muốn ta hỗ trợ?”

“Ngươi khá thông minh đấy. Không sai, nếu ngươi đồng ý pha nước này cho thượng tiên uống. Ta hứa với ngươi, sẽ không gây khó dễ cho ngươi, thậm chí sẽ cầu Vương mẫu phá lệ cho ngươi lập tức vào hàng tiên, thế nào?”

“Tiên tử cho rằng ta là kẻ tham muốn danh tiếng thần tiên sao?”

“Được! Ta cũng đoán là ngươi sẽ không chịu. Vậy ta hỏi ngươi, ngươi yêu thượng tiên không?

Liên Ngọc ngẩng đầu nhìn nàng.

“Không trả lời? Vậy không phải tuyệt đối không yêu rồi?” Chưởng Đăng lạnh lùng nhìn y: “Nếu đã như thế, vậy ngươi có cảm thấy bất an? Chẳng lẽ ngươi không muốn biết, tình cảm mà thượng tiên dành cho người là xuất phát từ chân tâm hay là bị dược tính chi phối?”

“Nếu ta từ chối?”

“Ta vẫn sẽ có cách. Ta chỉ tiếc cho ngươi, tiếc cho ngươi bị liên luỵ, dù sao tự ngươi đến chứng thật vẫn tốt hơn.”

Liên Ngọc đứng lên, ánh mặt trời xuyên vào từ cửa sổ, nhưng y vẫn cảm thấy có chút rét run.

“Sao ta biết được ngươi có lừa ta hay không? Nếu sự thật không hề như ngươi nói, chẳng phải ta đã hại Hàn Hoa rồi sao?”

“Ta nguyện lấy tiên tịch của ta thề, ta không có nửa lời nói dối”

“Nếu đó là sự thật, tại sao lúc đầu ngươi không làm như vậy?”

Chưởng Đăng lập tức biến sắc: “Ngươi nói vậy là có ý gì?”

Liên Ngọc nhìn nàng, vẻ mặt dần dần nghiêm khắc: “Nếu ta đoán không sai, lúc đầu sở dĩ Hàn Hoa ăn phải hoa này, hẳn xuất phát từ tư tâm của tiên tử ngươi. Lúc trước, ngươi có thể mặc kệ thân phận làm ra chuyện tổn hại lễ đức, hôm nay, làm sao đảm bảo sẽ không bội ước?”

“Thật không ngờ…” Sắc mặt của Chưởng Đăng đã không thể bảo trì sự bình tĩnh: “ngươi lại nghĩ như vậy”

“Tâm tư của ngươi, ta rất hiểu” Liên Ngọc đi đến bên cạnh nàng: “Đáng tiếc, ta sẽ không làm như vậy”

“Ngươi tình nguyện sống trong giả dối?”

“Không, ta sẽ nói với Hàn Hoa, xử lý thế nào, sẽ do hắn tự quyết định”

“Ngươi làm vậy có khác gì không đồng ý đâu?” Hàn Hoa thượng tiên chấp mê y rất sâu, sao chịu ăn hoa này?

“Hắn không hề đánh mất thần trí, ăn hay không ăn hẳn nên do hắn tự phán đoán, không phải do ngươi hay ta” Liên Ngọc đi lướt qua nàng, đến cạnh cửa: “Tiên tử, ngươi tu hành không dễ, đắc đạo thành tiên cũng bởi có căn cốt linh tuệ. Hẳn là hiểu được, có một số chuyện nếu quá cưỡng cầu, ngược lại sẽ hỏng chuyện. Nếu yêu hắn, hà tất phải chi phối tâm chí của hắn?”

Chưởng Đăng kinh ngạc nhìn y, gã phàm phu tục tử này, sao lại có khí chất an dật như vậy, chỉ cần nhìn y một lát, tâm trạng bồn chồn cũng sẽ bình ổn lại.

“Ngươi có biết không” Giọng nói của nàng dịu dàng đến mức ngay cả bản thân cũng cảm thấy kinh ngạc: “Hắn vì ngươi, xông thẳng vào Côn lôn sơn của Tây vương mẫu, đả thương vô số thủ vệ, cướp đi nhánh Giáng thảo trưởng thành ba ngàn năm?”

“Ta không cảm thấy kì quái”

“Nếu sau này hắn khôi phục thành Hàn Hoa thượng tiên vô tình kia, coi ngươi là người lạ, vậy ngươi sẽ thế nào?” nghĩ đến đây, ngay cả nàng cũng cảm thấy đôi chút khó chịu.

“Mệnh số đã sắp đặt, không cưỡng cầu. Tiên tử, ngươi là tiên gia, sao cả điểm này cũng nhìn không ra?” Y dựa vào lề cửa, rốt cục có chút mệt mỏi, cảm giác này, thế nhưng có điểm giống dấu hiệu phát bệnh của y trước kia.

“Ngươi là phàm nhân sao? Tại sao lại …” so với thần tiên như nàng càng biết từ bỏ?

“Y đương nhiên chỉ là một phàm nhân!”

“Là ngươi?” Chưởng Đăng kinh ngạc, bay về phía trước, nhưng chỉ kịp đỡ được thân thể xụi lơ của Liên Ngọc

Mà ngay lúc Liên Ngọc ngã xuống, lại có một gương mặt khác hiện ra ngoài cửa.

“Ngươi muốn làm gì?” Chưởng Đăng cúi đầu, nhận ra Liên Ngọc chỉ là thân thể mềm nhũn không thể động đậy, thần trì thì vẫn còn thanh tỉnh.

“Làm gì?” Người mới đến cười tủm tỉm, ngũ quan nhã nhặn ôn nhu vô hại: “Ta cũng muốn hỏi tiên tử ngươi, chẳng lẽ mới bị phàm nhân này nói hai ba câu mà đã từ bỏ ý định rồi ư! Hay là, tình ý của ngươi đối với thượng tiên cũng chỉ thiển cận như vậy thôi?”

“Không phải!” Chưởng Đăng nhất thời chột dạ: “Ta chỉ hi vọng có thể quang minh chính đại một chút”

“Quang minh chính đại?” Người nọ cười nhạo một tiếng: “Ngươi muốn chờ Hàn Hoa về, quang minh chính đại xử phạt ngươi?”

“Nếu không phải tại ngươi, thì sao có cục diện hôm nay?” Tính tình Chưởng Đăng kiêu ngạo, cho dù trong lòng vô cùng sợ người này, nhưng vẫn phản bác lại: “Nếu không phải ngươi dạy ta dùng ‘Triền tình’…”

“Yêu! Lúc này tiên tử lại muốn đùn đẩy trách nhiệm à” Người nọ cũng không giận, mỉm cười: “Ngày đó ngươi khóc lóc khổ sở, ta cũng bất quá thuận miệng nói một câu, ai ngờ đã hại tiên tử a!”

” ngươi…”

” đừng giận đừng giận, ta chỉ đùa một chút! Tiên tử đa tình, người nọ lại không chịu đón nhận, ta đương nhiên không thể làm ngơ. Nhưng việc đã đến nước này, ngươi cứ do dự không quyết, sẽ hại mọi người.” người nọ ngồi xổm xuống, nhìn thẳng Liên Ngọc: ” hôm nay, sợ là phải có lỗi với ngươi. Bất quá đều phải trách Hàn Hoa, nếu khi đó hắn không dùng pháp lực cố ép dược tính ra, thì cũng sẽ không làm cho ‘ triền tình ‘ tiến vào ngũ tạng lục phủ, yêu ngươi thành cuồng.”

“Nếu hôm nay thượng tiên không chịu ăn, thì hết thảy đều sẽ uổng phí” Chưởng Đăng nhăn mày, nếu Hàn Hoa không muốn ăn, thì ai có thể ép hắn được?

“Ép thì đương nhiên không được. Nếu hắn thật sự tức giận, thì ta cũng chưa chắc là đối thủ của hắn” Người nọ lộ ra nụ cười bất đắc dĩ, như là đang nói giỡn: “Cho nên, phải tránh xung đột”

“Vậy phải làm thế nào?” Đánh ngã phàm nhân này, cũng là thủ đoạn để tránh xung đột?

Người nọ không đáp, mà đánh giá Liên Ngọc từ trên xuống dưới

“Ngươi … làm gì vậy?” Chưởng Đăng trợn to mắt, nhìn cử động của hắn.

Liên Ngọc cũng giật mình, đáng hận là miệng không thể nói, nhưng ánh mắt tràn đầy lo âu

“Ngươi hiểu, đúng không?” Người nọ đứng lên, áo trắng phiêu dật, ngũ quan văn nhã biến ảo thành thanh tú ôn hòa, nét mặt trêu tức biến mất, chỉ còn vô hạn bình tĩnh. “Ta vốn không muốn đối mặt với hắn, nhưng xem ra không thể tránh khỏi gặp mặt một lần”

“Ngươi nghĩ có thể lừa được thượng tiên?”

“Ta có cách giúp ngươi xâm nhập vào ảo cảnh Trường Bạch của hắn mà không lập tức bị phát hiện, thì đương nhiên có cách dấu được hắn.” Lời nói của hắn cũng không còn châm chọc, ngược lại mang theo một loại tự đắc lãnh đạm.

Nhất thời ngay cả Chưởng Đăng cũng giật mình, nếu không phải Liên Ngọc đang gục dưới chân nàng, thì nàng còn tưởng rằng mình vẫn đang nói chuyện với phàm nhân kì quái nọ.

“tính canh giờ, hẳn là hắn sắp về” tên “Liên Ngọc” kia giơ tay vẽ một vòng tròn lên khoảng không trước mặt: “Ta đặt chướng thuật ở góc kia, ngươi và y đợi ở trong đó, cứ coi như đang xem kịch đi!”

Chuyện tới nước này, Chưởng Đăng không còn lựa chọn nào khác, đành phải đỡ Liên Ngọc đi đến góc đó.

“Ngươi… rốt cuộc ngươi … ai” Liên Ngọc dùng hết sức lực, cũng chỉ nói được mấy từ rời rạc.

Người nọ ngạc nhiên vì y còn có sức nói chuyện, sau đó đột nhiên tỉnh ngộ. Đi đến trước mặt y, lầm bầm nói: “Ta quên mất, phải cẩn thận mới được”

Hắn phất tay áo, Liên Ngọc lập tức không phát ra bất kì thanh âm nào nữa.

“Tên của ta nói cho ngươi cũng chẳng sao, ngươi hãy nhớ kỹ! Ta tên là …” nói đến đây, lại đột nhiên im bặt, chỉ mỉm cười nhìn Liên Ngọc

Chưởng Đăng kinh ngạc, hẳn là hắn đang dùng pháp thuật chỉ để một mình Liên Ngọc nghe thấy hắn đang nói gì, nhưng ngay lúc Liên Ngọc nghe thấy, trong mắt y tràn đầy kinh dị, khó hiểu, lo âu, bất an

Là tên gì? Cư nhiên khiến cho người vừa rồi vẫn bình tĩnh đột nhiên hoảng loạn

” tiên tử cũng muốn biết tên của ta?” người nọ nở nụ cười, là kiểu cười nửa thật nửa giả, nụ cười này xuất hiện trên mặt của Liên Ngọc, thật sự rất mất tự nhiên.

“Không cần” Chưởng Đăng cảm thấy rất khó chịu

“Vậy mới đúng, người biết tên của ta, hơn phân nửa đều không có kết cục tốt.” Nụ cười của hắn chợt tắt, rốt cuộc nghiêm mặt: “Mau vào đi, Hàn Hoa sắp về rồi”

Hàn Hoa phất ống tay áo, nhẹ nhàng bay xuống

“Liên Ngọc, ta về rồi” nhìn thấy Liên Ngọc đang uống trà, hắn không khỏi nhỏ giọng

“A!” Liên Ngọc quay đầu lại, mỉm cười: “Hôm nay ngươi đi lúc nào vậy?”

“Sáng sớm” Hàn Hoa đi đến, mỉm cười

Liên Ngọc gật gật đầu, rót chén trà đặt trước mặt hắn

Hàn Hoa ngồi xuống: “Hôm nay ta đi khá xa, mang về một món, ngươi nhất định sẽ thích”

“Ngươi biết rõ sở thích của ta, đương nhiên sẽ không nói sai” Liên Ngọc nâng chén trà lên uống một ngụm

Hàn Hoa cười càng tươi

“Đương nhiên rồi” Hắn uống một ngụm trà, hỏi: “Hôm nay ngươi đọc sách gì?”

“Thi văn tiền triều” Liên Ngọc đặt quyển sách xuống: “Văn phong của thời thịnh thế, ý chí sục sôi thời chiến loạn, những thiên cổ văn này đều sáng tác theo thực tế. Từ thời Đường về sau, sợ khó có kết quả cực thịnh, cũng khó có những tác gia như vậy”

“Nói không sai” Hàn Hoa vỗ tay mỉm cười, nhưng miệng lại nói: “Tuy ta vẫn chưa biết ngươi là ai, nhưng từ nay về sau, chỉ sợ rất khó có kẻ có thể bắt chước giống như đúc thế này!”

Nụ cười của ‘Liên Ngọc’ sững lại, đảo mắt bật cười, nửa thật nửa giả: “Không biết là chỗ nào làm ngươi nhận ra sơ hở?”

“Nếu ngươi giả trang người khác, ta không chắc sẽ nhìn ra. Nhưng ngươi giả trang y, sao ta có thể nhận sai?” Hàn Hoa nhướn mày: “Ngươi quá nhập tâm, nhưng cho tới bây giờ, y chưa từng nhìn chuyên chú nhất cử nhất động của ta như vậy, càng chưa nói trong mắt của ngươi rõ ràng có mưu đồ. Tuy bề ngoài giống nhau, nhưng y tuyệt không đảo mắt khi đang nói chuyện. Ngươi chẳng giống y chút nào!”

“Quả thật thất bại!” ‘Liên ngọc’ kia ảo não: “Ta thật là càng lúc càng tệ rồi”

“Vậy, Vô Hà đang ở đâu?” Sắc mặt của Hàn Hoa âm trầm

“Nếu ta nói không biết, ngươi nhất định sẽ lao đến nghiền nát ta thành bột phấn”

“Biết thì tốt”

“Ngươi thật sự thay đổi không ít a!” Khuôn mặt kia lại biến về nhã nhặn, người nọ mặc một bộ y phục màu xanh da trời, phe phẩy cây quạt bằng ngọc, phong độ bừng bừng

“Là ngươi?” Hàn Hoa lần đầu tiên biến sắc: “Hóa ra là ngươi!”

“Gặp lại cố nhân, cho dù không cảm động, cũng không cần phùng mang trợn mắt thế đi!” Người nọ khép cây quạt trong tay, bật cười khoái trá

“Vô Hà đâu?” Hàn Hoa phất ống tay áo, trong mắt tràn ngập hàn ý: “Ân oán giữa ta và ngươi không liên quan đến y, nếu ngươi làm gì y, đừng trách ta không niệm tình cũ”

“Tình cũ? Giữa ngươi và ta có ân oán gì vậy? Ta mà sẽ làm khó một phàm nhân nhỏ bé à?”

“Đối với ngươi, ta chẳng dám cam đoan điều gì, ngươi cũng không phải chưa từng làm những chuyện đó”

“Ngươi nói vậy, thật sự tổn thương đến trái tim ta a!” Người nọ làm hành động ép tim rất khoa trương

“Đừng nói nhảm nữa, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?” Hàn Hoa cắn răng túm vạt áo của người nọ

“Ngươi thế này, rất thú vị” Người nọ vẫn cười: “Sau này, ta nhất định sẽ rất nhớ”

“Ngươi…” Hai mày của Hàn Hoa nhăn lại

“Không hổ là ngươi, cư nhiên có thể chịu đựng lâu như vậy! Trách không được, lần trước có thể chịu đến lúc về ảo cảnh Trường Bạch mới phát tác” Người nọ gỡ từng ngón tay của Hàn Hoa ra, sửa sang lại vạt áo

“Là gì?” Hàn Hoa trợn to mắt: “Trong nước trà có gì?”

“Chỉ có thể trách ngươi quá tự phụ ! Hàn hoa a hàn hoa, ngươi vốn là người khó lừa nhất trong chúng ta. Đáng tiếc, ngươi cuối cùng thua ở hai chữ ‘ kiêu ngạo ‘ này.” người nọ lắc đầu, thở dài : ” ngươi nhận ra ta không phải là y, nhưng tự phụ cho rằng trên đời này không ai có thể ám toán được ngươi. Tâm của ngươi tuy rối loạn, nhưng vẫn suy nghĩ nhiều như trước. Nếu ngươi áp chế ta trước, ta đã chẳng làm gì được.”

Lúc này, Hàn hoa đã lấm tấm mồ hôi, sắc mặt trắng bệch đáng sợ.

” ta biết, thể chất của ngươi đặc dị, bách độc bất xâm. Cho nên, đó đương nhiên không phải độc dược.”

” Y đâu… Y… Thế nào…” hắn khó có thể đứng thẳng.

” đến lúc này, ngươi vẫn còn tâm tư lo lắng cho y, có thể thấy dược hiệu của thuốc này rất mạnh, không uổng phí ta dùng hết tâm tư làm nó nở hoa.” người nọ vừa lòng gật đầu: ” hiện tại trong lòng ngươi nhất định rất hận ta. Bất quá, một lát sau, ngươi ít nhiều cũng sẽ cảm kích ta thôi.”

“Vô Hà…”

“Quên đi! Thấy ngươi si tình như vậy, tâm tình của ta cũng rất tốt” Người nọ mở quạt, quạt về phía góc phòng

“Vô Hà!” rõ ràng đã không còn sức lực, nhưng Hàn Hoa vẫn cấp tốc đi tới

Liên Ngọc không thể nói chuyện, nhưng ánh mắt vô cùng buồn bã lo lắng

Hàn Hoa đỡ y vào lòng, kiểm tra từ trên xuống dưới

“Không sao, ngươi không sao là tốt rồi” Hắn thở phào một hơi, một tay nâng mặt Liên Ngọc lên, trên gương mặt đầm đìa mồ hôi lộ ra nụ cười: “Ngươi không cần lo lắng, mọi chuyện cứ để ta”

Liên Ngọc nâng tay lên, run rẩy lau đi mồ hôi trên trán Hàn Hoa, nhìn ánh mắt an ủi của hắn, trong lòng đột nhiên quặn đau….

Một giọt nước mắt trong suốt tràn ra khỏi hốc mắt y, trượt xuống gò má trắng bệch, rơi lên bàn tay cũng trắng bệch của Hàn Hoa

“Ngươi khóc?” Hàn Hoa hoảng hốt, tính cách của Liên Ngọc ngoài mềm trong cứng, vô luận có nghịch cảnh gì, y sẽ luôn bình tĩnh đối mặt, có lúc nào thấy y rơi nước mắt? “Sao vậy, không phải đã giải phép rồi sao? Ngươi đau ở đâu?”

“Hàn Hoa” Liên Ngọc khổ sở: “Ngươi thì sao? Có nặng lắm không? Có chỗ nào khó chịu không?”

“Không, không có, chỉ cần ngươi không sao thì tốt rồi” hàn Hoa cười lắc đầu, mặc kệ dáng vẻ của mình không đáng tin chút nào

Hắn quay đầu lại, vẻ mặt tàn nhẫn: “Ta muốn ngươi thề trước tên của Bàn cổ thánh quân, nếu ngươi động vào một sợi tóc của y, thì vĩnh viễn ngươi sẽ không có được thứ mà ngươi muốn. Nếu ngươi không chịu thề, hiện tại ta sẽ trở mặt, cho dù lưỡng bại câu thương, ta cũng không tiếc”

Nam tử áo xanh vừa nghe, vẻ mặt vui vẻ ban đầu đột nhiên biến mất, ngũ quan nhã nhặn không cười, nhưng lại hóa thành âm lãnh tà khí: “Hiện tại ngươi lại tin vào lời thề của ta sao? Ngươi không sợ ta sẽ đổi ý?”

“Nếu ngươi đổi ý, sẽ không thề. Bởi vì có một số thứ, ngươi không dám mạo hiểm đánh mất”

Nam tử áo xanh nhìn hắn một lát, đột nhiên cất tiếng cười to: “Hàn Hoa a hàn Hoa! Ngươi thật không hổ là tay chân mà hắn tôn sung nể trọng nhất, nếu nói trên đời này có ai có thể làm ta đau đầu trong tình huống thế này, thì chỉ có ngươi mới làm được”

“Được!” hắn vuốt ve mặt quạt: “Ta lấy tên của Bàn Cổ thánh quân ra thề, từ giờ khắc này, nếu động thủ thương tổn phàm nhân này, thứ ta muốn có được sẽ vĩnh viễn biến mất, vĩnh viễn không thể có được”

Hàn Hoa kéo kéo khóe miệng, xem như chấp nhận

“Hàn Hoa!” Liên Ngọc thấy lòng bàn tay của hắn có một chút đỏ tươi, cùng với khóe môi của hàn Hoa chảy xuống một dòng máu tươi

“Không có gì, là ta tự cắn môi” Hàn Hòa dựa đầu lên vai Liên ngọc, giọng nói rất nhẹ: “Ngươi không cần lo lắng, ta sẽ lập tức khỏe lại”

“ngươi sẽ lập tức khỏe lại. Chẳng qua nếu ngươi cứ tiếp tục chống lại, sẽ có hậu quả gì, không phải ta có thể đoán được” Nam tử áo xanh lộ ra nụ cười khó xử

“Vô hà” Hàn Hoa không quan tâm đến hắn, tiếp tục nói với Liên Ngọc: “Nước mắt của ngươi là dành cho ta sao?”

Liên Ngọc nhìn ánh mắt chờ mong của hắn, nhắm mắt gật đầu

“Ta rất vui” Hàn Hoa nắm tay y: “Ta chưa từng nghĩ ngươi sẽ khóc vì ta. Cho dù có chết ngay, ta cũng rất vui vẻ”

“Nói bậy! Nếu chết, ngươi cũng không thể chết trước ta.” Liên Ngọc giãn mày, thần thái từ lo lắng trở về bình thản, ngay cả nam tử áo xanh bên cạnh cũng vì y đột nhiên bình tĩnh mà nhướn mày. “Người còn nhớ không, ngày đó ngươi nói với ta, trừ phi ngươi chết, nếu không, không ai có thể quyết định chuyện sinh tử của ta. Giờ nếu ngươi chết thật, thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyền, ta nhất định sẽ đi tìm ngươi. Ta còn phải hỏi rõ, ai cho ngươi nói năng quá tự mãn, ta vốn còn muốn sống thêm vài ngày”

“Ý ngươi là…” Hàn Hoa nhất thời ngừng hô hấp, những lời này nghe ra… “Không lẽ ngươi muốn…”

“Nếu ngươi chết, Liên Vô Hà sẽ không sống một mình” Y nói ra những lời này, đột nhiên cảm thấy trong lòng rất nhẹ nhõm. Sống hay chết, đối với y mà nói, luôn không phải là chuyện quan trọng.

Hàn Hoa rất ngạc nhiên, gần như quên mất cơn đau đang dằn vặt hắn, yên lặng nhìn Liên Ngọc

Mấy câu nói này, không phải đại biểu cho lời thề sinh tử sao?

“Ngươi cho là ta đang lừa ngươi?” Liên ngọc nhẹ nhàng lau đi vết máu trên môi hắn, sau đó dùng sức nắm chặt tay Hàn Hoa: “Tuy ta rất mềm lòng, nhưng, cả đời này chưa từng nói ra những lời trái lòng. Ta nói thế, không phải bởi vì cảm động mà an ủi ngươi, ta nói ra lời hứa sinh tử này, là bởi ta thật sự nghĩ như thế”

“Vô Hà!” Hàn Hoa mừng như điên, phun mạnh một ngụm máu tươi, bắn lên cả vạt áo trắng của Liên Ngọc, giống như cảnh một đóa mai hồng nở rộ

Liên ngọc dùng tay áo của mình lau máu trên mặt cho hắn

“Vô Hà, ta rất vui” Hàn Hoa rốt cuộc ngã vào lòng Liên Ngọc, cười mỹ mãn: “Ta có rất nhiều chuyện muốn nói với ngươi, nhưng… lại không biết phải nói thế nào”

“Vậy không cần phải nói, ta hiểu được”

Hàn Hoa gật đầu, vẻ ủ rũ trên mặt càng rõ: “Nói chuyện với ta, Vô Hà”

“Nếu ngươi mệt, thì ngủ một giấc đi!” Liên ngọc vuốt ve mái tóc đen của hắn: “chờ người tỉnh, chúng ta sẽ từ từ nói chuyện” “Được, ta chỉ chợp mắt một lát, lập tức sẽ tỉnh lại. Vô Hà … ngươi sẽ chờ ta, đúng không?” Hàn Hoa cố gắng tỉnh táo, chờ trả lời

“Ừ, ta sẽ ở đây… Không đi đâu” Liên ngọc gật đầu, mỉm cười

“Vô Hà” như đang gọi, lại như đang than thở

Liên ngọc nắm chặt tay của hắn, nhìn hắn từ từ nhắm mắt

“Hay cho lời hứa sinh tử” Có người vỗ tay “Thật làm ta tưởng mình bỏ độc hại chết hắn”

Liên Ngọc mặc kệ hắn, cúi đầu nhìn mặt hàn Hoa

“Ngươi rất thông minh, cũng rất đặc biệt” Người nọ tựa hồ rất thích lẩm nhẩm: “Ta còn nhịn không được khổ sở dùm ngươi, mới động tình, lại trong chớp mắt mất đi, ngươi nhất định rất đau lòng”

“Ta thấy” Liên Ngọc ngẩng đầu nhìn hắn, lại ngoảnh đi: “Ngươi nhịn không được mà khổ sở cho chính ngươi thôi”

“Hả? Tại sao lại nói vậy?” Người nọ vung quạt, phe phẩy qua lại

“Ngươi rất đau lòng, bởi vì, ngươi chưa từng thật sự có được. Trong lòng ngươi đau đớn, cho nên mới nói lời tổn thương ta. Ngươi căn bản không phải đang đồng tình với ta, mà người đang cao hứng, cao hứng vì trên đời này còn có một người giống ngươi, sắp sửa mất đi tất cả”

“Phải không?” Người nọ cười tủm tỉm: “Ta biết ngươi khó chịu, ngươi cứ việc nói đi! Ta sẽ không giận đâu”

“Trong lòng ngươi kì thật đang rất tức giận. Nếu không phải ngươi đã thề độc với Hàn Hoa, hiện tại không chừng đã giết ta”

Nam tử áo xanh dừng động tác phe phẩy quạt, nhìn Liên ngọc

“Lời nói của ngươi tuy rất chói tai, nhưng ta phải thừa nhận, vừa rồi ta quả thật muốn giết ngươi. Xem ra Hàn Hoa đã nói với ngươi không ít chuyện a!”

Liên ngọc lắc đầu: “Ngươi sai rồi, tuy rằng ta biết ngươi, nhưng hắn chưa từng nhắc đến ngươi!”

“Giỏi lắm, trừ một người quen rất nhiều năm trước, trên đời này cư nhiên có một người khác vừa liếc mắt đã nhìn thấu ta, ngươi rất giỏi”

“Không giỏi giang gì cả” Liên Ngọc ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt bình thản khiến nụ cười của hắn suýt nữa không kéo lên được: “Ngươi không khó hiểu, từ đầu ta đã biết ngươi không lừa được Hàn Hoa”

“Tại sao?” Hắn đột nhiên cảm thấy thú vị, phàm nhân này không bình thường a!

“Bởi vì trong mắt ngươi tràn đầy không cam lòng, thể hiện rất rõ ràng, trong lòng ngươi luôn căm giận bất bình. Tuy ta không biết nguyên nhân, nhưng tưởng tượng một chút, hơn phân nửa có liên quan đến lời thề mà Hàn Hoa ép ngươi lập. Ngươi quả thật giỏi che dấu, nhưng, cho dù ngươi là thần, một khi không giải tỏa được khúc mắc, sẽ luôn lơ đãng lộ ra ngoài.”

“Nếu ta nói cho ngươi biết, tình cảnh Hàn Hoa yêu ngươi, đều do một tay ta an bài, chẳng lẽ trong lòng ngươi không có chút oán hận sao?”

Liên Ngọc mỉm cười, ôm chặt Hàn Hoa vào lòng, có gió thổi qua, áo trắng của hai người tung bay, như một bóng hình hư ảo

“Ngươi đơn giản muốn nói, là tất thảy chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước. Nhưng ta không nghĩ như vậy, đó cũng là Hàn Hoa, là một Hàn Hoa khác mà ngươi không biết. Hắn nói yêu ta, chính là Hàn Hoa yêu ta, vốn không có khác biệt gì. Vạn vật hữu tình, chỉ khác biệt cách thể hiện, thần tiên cũng không ngoại lệ, ngay cả ngươi cũng thế. Bất quá phương thức biểu đạt của ngươi quá kịch liệt, tổn thương người khác, nhưng cũng không cách nào thõa mãn bản thân”

“Bao nhiêu năm?” Vẻ mặt của người nọ tựa hồ tràn ngập kinh ngạc: “Bao nhiêu năm rồi không có ai dám dạy bảo ta? Hàn Hoa a Hàn Hoa! Con mắt của ngươi thật không tầm thường!”

“Ta rất bội phục dũng khí của ngươi, Liên công tử. Mấy ngàn năm nay, có rất ít người dám nói kiểu đó với ta, ta gần như đã bắt đầu thưởng thức ngươi. Đáng tiếc!” Hắn thở dài: “Ta không thể không nói với ngươi, chính là ta đã tạo thành kiếp số lớn nhất trong đời ngươi, kiếp này là do ta cố ý tạo thành, ta không có lí do gì thay đổi kế hoạch đã định trước này, cho nên, không thể không ủy khuất ngươi”

Liên Ngọc nghe hắn nói chuyện, không hiểu lắm, nhưng cũng không muốn hiểu

“chuẩn bị xong chưa?” Người nọ đột nhiên nổi lên hứng trí: “Kì thật, kịch hay còn chưa bắt đầu”

Hắn gấp quạt, cười tàn khốc

Tuyết lạnh phủ đỉnh núi, ẩn giả náu mình nơi thế thượng

Cùng trời cuối đất, lưu luyến tình ngàn năm

Vĩnh viễn không thay đổi

 

Liên Ngọc giật mình

Đôi mày nghiêm lệ, đôi mắt đen lạnh lùng đó…

“Hàn Hoa!” Y không biết nên bắt đầu vui sướng hay bi thương

Hàn Hoa đã tỉnh, đột ngột tỉnh lại, giống như ngày đó… Từ trên trời đột ngột rơi xuống phàm trần, đột ngột xông vào cuộc sống của y….

Trong đôi mắt kia, không có tình cảm…

“Ngươi đang làm gì?” giọng nói này, quá lạnh…

Trong tay không còn chút độ ấm…

“Ngươi, không biết ta?” Liên Ngọc nhìn hắn, thấp giọng hỏi

Hàn Hoa nhìn y, ánh mắt chuyển đến chỗ hay người đang nắm tay, khẽ cau mày

Liên ngọc chỉ cảm thấy hoa mắt, lưng đau nhức, lại mở mắt ra, bản thân đã ngã cách xa ba thước, nặng nề ngã xuống đất. “Bẩn!” Hàn Hoa khẽ phất tay áo, toàn thân tức khắc sạch sẽ như trước, không còn chút vết máu

Liên Ngọc nghiến chặt răng, mặc dù ngã rất đau, cũng không đau bằng một câu này

“Tỉnh rồi a! nếu ngươi còn không tỉnh lại, ta sắp nói không lại y.” Nam tử áo xanh nói khoa trương, thành công thu hút sự chú ý của hàn Hoa

“Là ngươi?” Hàn Hoa lạnh lùng nhìn hắn: “Ngươi muốn làm gì?” “Đúng rồi!” Nam tử áo xanh cười càng vui vẻ: “Lạnh như băng vầy mới giống ngươi a!”

Mắt của Hàn Hoa đảo khắp nơi, nhăn mày đánh giá mọi thứ

“Ta biết ngươi đang nghĩ gì” Nam tử áo xanh dùng quạt che miệng, như đang cười trộm: “Nhưng quả thật không sai a! Như vậy mới giống nhà ở, mà không phải là một mái hiên”

Hàn Hoa hừ lạnh một tiếng, tay áo phất đến chỗ nào, tất thảy đều khôi phục lại bộ dáng lúc đầu, không có thi thư nhạc khí, không có màu xanh khắp nơi

Tuyết trắng, nhà trúc, hồ nước xanh biếc…

Liên Ngọc đứng lặng, móng tay bấu chặt cửa sổ.

“Nói cho ta biết, Hàn Hoa. Ngươi thật sự không nhớ y sao?”

Ánh mắt của Hàn Hoa rốt cục rơi lên người Liên Ngọc

Liên Ngọc áo trắng nhuốm máu, Liên Ngọc mặt không sắc máu, Liên ngọc vẫn đứng vững vàng.

Trong mắt hàn Hoa như lóe lên cái gì đó

“Nhận ra chứ! Đây là Vô hà công tử, đã ở chung với ngươi một thời gian không ngắn”

“Câm miệng! Ta còn chưa bắt đầu tính nợ với ngươi!”

“Người nói ác mà còn lạnh lùng thế, thật sự là đặc biệt!” Nam tử áo xanh bật cười

Hàn Hoa nhìn Liên Ngọc, nhíu chặt mày

“Ta biết ta ăn nhầm ‘Triền tình’, đó chỉ là ngoài ý muốn. Tuy rằng ta không có gì ấn tượng với những chuyện đã xảy ra, nhưng đại khái có thể tính ra được” Cho dù Hàn Hoa vốn lãnh đạm, nhưng khi nói vẫn có chút gượng gạo

Thì ra không có nhìn nhầm, trong mắt của hắn quả thật có tức giận, có khinh thường, có ghê tởm!

“Ngươi cũng không phải không được lợi, mệnh của ngươi định sớm chết, đến giờ cũng đã sống thêm được không ít ngày”

Liên Ngọc cúi đầu, nhếch môi, nở nụ cười

“Ngươi cười gì?” Nam tử áo xanh hỏi

“Cảm thấy thú vị, ngươi không thấy vậy sao?”

Nam tử áo xanh lắc đầu

“Sao lại không buồn cười? Ta thật cảm thấy rất thú vị” Liên Ngọc nhìn về phía Hàn Hoa: “Vậy xin hỏi tiên sinh muốn xử trí ta thế nào?”

“Ta từng nhận lời đưa hồn phách của ngươi xuống địa phủ, tuyệt không nuốt lời”

“Nói vậy, ngươi muốn giết ta?” Liên Ngọc gật đầu: “Vậy cũng phải”

Hàn Hoa ngậm miệng, nhìn y: “Là kiếp số, ngươi không có năng lực sửa đổi”

“Không sai!” Nam tử áo xanh tiếp lời

“Tiên sinh, hiện tại trong mắt ngươi, ta rốt cuộc là gì?” Liên Ngọc nhìn ánh mắt của Hàn Hoa

Hàn Hoa không trả lời, nhưng trong lòng Liên Ngọc đã có đáp án

“Phàm nhân dơ bẩn” Liên Ngọc thả lỏng tay, đầu ngón tay đầm đìa máu: “Đúng, tiên sinh, chỉ là một giấc mơ dài”

Y nghiêng mặt đi, nhìn bầu trời xanh ngoài cửa sổ

“Nếu có thể, ta hi vọng không có ai gặp phải giấc mơ này. Hay là, chung quy là giấc mơ của ngươi, hết thảy, ngay cả ta… Bất quá sau khi tỉnh lại không còn cảnh tượng trong kí ức”

Y vừa nói vừa mỉm cười, gió thổi qua, lay động tay áo, làm y giống như một vị tiên

“Thật đáng tiếc. Ngươi vốn rất có tuệ căn, nếu không phải thọ mệnh quá bạc, không cần bao lâu, có thể đắc ngộ đại đạo cũng không chừng.” Nam tử áo xanh lắc lắc đầu, dường như tiếc hận

Liên Ngọc quay đầu, cười nói: ” vừa rồi ta có nói với ngươi, nếu ngươi không còn, dù có phải thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyền ta cũng sẽ đi tìm. Tuy rằng đến hiện tại… Nhưng ta nói rồi, tất cả đều xuất phát từ chân tâm. Ta sẽ chờ, tuyệt đối không bội ước.”

“Ta chẳng đi đâu cả” Hàn Hoa nói

“Không sao” Liên Ngọc vén tay áo đầy vết máu, nước mắt dâng lên, nhưng không hề rơi xuống: “Cho dù phải đợi hơn ngàn năm, vạn năm, cho dù vĩnh viễn. Đó là lời hứa của ta, ta hứa với ngươi, sẽ làm được”

“Tùy ngươi” Hàn Hoa lãnh đạm đáp lời

“Khoan đã!” Nam tử áo xanh vung quạt, chặn trước mặt Hàn Hoa: “Hôm nay ta đến, không phải chỉ để xem các ngươi diễn tương vong hồng trần”

“Người còn chưa thôi?”

“Sao có thể? Chút kiễn nhẫn ta vẫn còn chứ. Bằng không, ta cũng không sống đến hôm nay” Hắn vuốt ve cây quạt trong tay, đảo mắt: “Ngươi xem, hiện tại bàn vấn đề này không phải rất hợp sao? Ta vừa mới phát hiện, thì ra ngươi đem thứ kia cho vị Liên công tử này. Lấy ra đây, cái gì cũng dễ nói hơn ”

“Ngươi chắc chắn ta sẽ đồng ý?”

“Tại sao không? Thứ đó vốn lấy từ chỗ của ta, đối với ngươi lại không có tác dụng. Nếu ngươi đã không vì nó mà đồng quy vu tận với ta, như vậy chiếu tình huống hiện tại của ngươi, cũng sẽ không tốn sức động thủ với ta!”

“Ngươi luôn tính toán rất chuẩn” Hàn Hoa hiển nhiên vô cùng bực bội

“Không, lần này xuất hiện chuyện đột ngột, suýt nữa hỏng cả đại sự. Vẫn là ta xem nhẹ thực lực của ngươi. Bất quá, lúc này ta có lòng cũng coi như không, ra chiêu tiểu nhân, thắng nhờ vận thế thôi”

“Hừ!” Hàn Hoa hừ lạnh: “Tại sao không quang minh chính đại khiêu chiến với ta? Cư nhiên chịu làm tiểu nhân?”

“Nếu là bình thường, ta chưa chắc thắng được ngươi? Huống chi danh tiếng của ta và ngươi luôn ngang nhau, vậy mà ‘hắn’ từng nói luận mưu trí sâu sắc ta không bằng ngươi, trong lòng ta ít nhiều cũng không phục”

“Muốn làm gì thì làm, cần gì lươn lẹo như vậy”

“Như vậy, xin đa tạ!” Nam tử áo xanh nhìn Liên Ngọc: “Nhưng ta đã đồng ý, không động vào phàm nhân này. Huống chi tính chất của nó và ngươi rất gần, ngươi lấy ra mới không làm bẩn nó”

Hàn hoa nhìn hắn, đi lên hai bước, đến trước mặt Liên Ngọc: “Ta phải lấy một thứ ở trong người ngươi. Bất quá, dù sao ngươi cũng phải chết, thứ đó không có công dụng gì với ngươi nữa”

Nói xong, chậm rãi giơ tay phải ra

Liên Ngọc cảm thấy ngực rét lạnh, y lẳng lặng nhìn đầu ngón tay của Hàn Hoa xuyên vào ngực mình như xuyên qua sương khói vô hình, nhập vào hướng tim

Ngay sau đó, ngón tay Hàn Hoa hơi cong lại, như bắt được thứ gì đó, tay chậm rãi rút ra khỏi ngực Liên Ngọc

Liên Ngọc chỉ cảm thấy đau đớn mãnh liệt. Y lảo đảo, bản năng túm lấy tay áo Hàn Hoa

Tay của Hàn Hoa rốt cục rút ra, trong đầu ngón tay, một viên ngọc trắng tỏa ra tia sáng bảy sắc

Nam tử áo xanh lộ ra vẻ mặt vui mừng

“Trả liệt thủy thần châu cho ngươi, sau này đừng để ta nhìn thấy ngươi nữa.” Hàn Hoa tùy tay ném đi, viên ngọc vững vàng rơi xuống mặt quạt

Người nọ lần đầu tiên không nhiều lời, chỉ cầm lấy viên ngọc, nhìn cẩn thận

“Ta đã lấy lại liệt thủy thần châu có thể hòa hoãn tính chất pháp lực của ta ra khỏi thân thể ngươi, bệnh cũ của ngươi sẽ lại tái phát, không bao lâu sẽ chết” Mặt hắn không chút biểu tình nhìn Liên Ngọc: “Bất quá, sinh lão bệnh tử là lẽ thường trong trời đất, người không cần quá hoảng sợ”

Liên Ngọc buông ống tay áo của hắn, tự đứng thẳng: “Tiên sinh quá lo lắng, ta luôn không xem trọng hai chữ sinh tử này”

Hàn hoa gật gật đầu

“Chẳng qua… ta có một yêu cầu”

“cái gì?” Hàn Hoa hơi hơi khó chịu

“Ta muốn ngươi giết ta ngay bây giờ”

“Ngươi sống không quá một canh giờ”

“Liên Ngọc chỉ cầu tiên sinh tự tay kết thúc tính mạng của ta. Nếu ngươi không đồng ý, không phải quá bạc đãi ta sao?”

“Không ngờ tính cách của ngươi cũng thật cổ quái” Nam tử áo xanh thấy thú vị, hắn nhìn trái nhìn phải hai người đang đứng: “Nếu không có được thì thà hủy đi! Điều này quả thật rất vừa ý ta!”

Hàn Hoa cũng nhìn Liên Ngọc: “Ngươi thật sự muốn vậy?”

Liên Ngọc mỉm cười buồn bã, nhẹ nhàng gật đầu

Hàn Hoa vươn tay phải, trong tay đã có thêm một thanh trường kiếm trong suốt như băng

“Ngươi rất có phúc, đã rất lâu ta chưa được thấy thanh Ngưng Băng thần kiếm này.” Nam tử áo xanh lùi lại hai bước: “Vô Hà công tử, nếu sau này có gặp lại kẻ đã ép ta thề, người phải giải thích rõ ràng với hắn, ta không động tới nửa cọng tóc của ngươi a!”

Liên Ngọc chắp tay với Hàn Hoa: “Tiên sinh, hôm nay cáo biệt. Từ nay về sau, trên trời dưới đất, sợ sẽ không gặp lại, vẫn hi vọng tiên sinh trân trọng”

Kiếm cắt ngang giữa không trung, nổi lên cuồn cuồn hàn khí, như rít giận, như bi ca…

“Y quả là một người đặc biệt” Gấp quạt, người nọ lắc đầu

Hàn Hoa dời mắt khỏi bóng người màu trắng ngồi bên cửa sổ.

“Ngươi cứ vậy mà đi? Không chôn y sao?” Tốt xấu gì cũng nên bắt chước tập tục của phàm nhân, cho y nhập thổ chứ!

“Thần hồn đã đi, túi da tự nhiên sẽ hư thối”

“Để thi thể trong phòng của mình, không tốt lắm đâu!” Ngươi nọ líu lưỡi

“Chỗ đã dính máu ô uế, ta sẽ không cần” Dù sao qua một năm, cũng sẽ hóa thành bụi đất

“Ai ~ ! ” Người nọ thở dài: “Ta cứ tưởng mình đã đủ bạc tình, quả nhiên còn kém ngươi rất xa”

Hòa Hoa phất tay áo, nhất thời bóng người đã biến mất

Giữa không trung truyền đến tiếng vọng: “Ngươi và ta, tình xưa nợ cũ coi như xóa bỏ, từ nay về sau, nếu để ta biết ngươi vẫn còn cản trở khắp nơi, ta sẽ không thủ hạ lưu tình”

Nam tử áo xanh đứng ở đó, mỉm cười

Hồi lâu sau…

“Ngươi thật sự tức giận không nhẹ a!” Nam tử áo xanh nhướn mày cười: “Cái gì mà xóa bỏ? Nợ cũ giữa ta và ngươi, sao có thể trả hết a!”

Hắn xoay người, đến bên cửa sổ, ngồi xuống

“thật là! Một kiếm xuyên tim, hắn quả nhiên bản tính băng hàn, không thể dạy dỗ!” Hắn nghiêng đầu nhìn gương mặt đã mất đi sức sống của Liên Ngọc: “Nếu ngươi chết, không phải rất không thú vị? Ngươi đến bước đường này, ta ít nhiều cũng có trách nhiệm. Nguyên bản duyên phận giữa các ngươi đã hết, từ nay về sau, sẽ không còn liên lụy”

“Nhưng nhân là ta, quả là hắn, thật sự có điểm không thể nào nói nổi. Không lấy ý kiến của ta quyết định kết quả cũng không được, ta sẽ cảm thấy thua hắn! Huống chi tranh đấu giữa ta và hắn nhất định kéo dài, chuẩn bị càng nhiều chuyện xấu càng có lợi cho ta” Hắn lấy ra một thứ từ trong tay áo: “Ngươi ăn Giáng thảo, thể chất đã khác người thường. Ta có thể thử cho ngươi hoàn dương, nhưng khó đảm bảo thứ này có thể triệt tiêu luồng khí của hắn trên người ngươi, cuối cùng có hậu quả gì…không phải rất thú vị?”

Trong tay hắn cầm một viên ngọc đỏ rực, ánh sáng bao quanh như ngọn lửa hừng hực, tỏa ra vạn luồng sáng đỏ

“Viên ngọc này tên là Chích Viêm, hôm nay ta tặng nó cho ngươi, coi như thanh toán thù cũ. Từ hôm nay, ngươi sẽ ra ngoài tam giới, không ở trong vòng luân hồi. Hàn Hoa từng có liên quan đến mạng số của ngươi, sẽ không biết ngươi còn sống, nếu ngươi đã có tương quan đến mệnh sổ của ta, ta cũng không thể tính ra tương lai của ngươi. Tiền đồ của ngươi, không ai có thể tính ra.” Hắn cười rất vui vẻ “Ngươi xem, thế này mới gọi là thú vị!”

“Dù sao, chuyện này càng phức tạp, càng làm người ta mong chờ! Ngày khác gặp lại, người phải tự giải quyết cho tốt, bảo trọng hơn a!” Hắn đặt viên ngọc vào trong miệng Liên Ngọc, dùng lực làm y nuốt xuống

Hắn đứng lên, ánh mắt phóng tới góc bên kia: “Về phần ngươi, nếu đã nghe thấy nhìn thấy, không bằng tiếp tục nghe tiếp tục nhìn, dù sao ngươi trường sinh bất tử, có thể sống vài ngàn năm, nếu ta nhớ ra, có lẽ sẽ thả ngươi”

Bật cười lớn, bóng xanh chớp lên, lưu lại một phòng tĩnh lặng

Một đôi mắt u tối mở ra

Ngồi trên bờ ao Liên Hoa mây mù lượn lờ, có hai ngươi đang đánh cờ, một người cầm quân trắng, một cầm quân đen

Người cầm quân trắng đột nhiên mỉm cười, đặt quân cờ trong tay xuống, nói: “ta thua”

Người cầm quân đen kinh ngạc nói: “Chẳng qua kém mấy mục, ngươi đã nhận thua?”

“Là ngươi quá cao minh, chẳng qua mấy nước, ta đã không có cơ hội thắng. Nếu như vậy, cần gì phải giãy dụa vô ích?” Đó là một nam tử mặc áo trắng, tóc dài đen như mực chấm đất, so với dung mạo của y, hoa sen kiều diễm khắp ao đã không còn tí nhan sắc

“Mấy ván liên tục đều vậy, ngươi đang chơi có lệ à?” Người cầm quân đen mặc một bộ màu thiên thanh, gương mặt nhã nhặn lộ ra sầu khổ, lấy quạt gõ nhẹ hộp ngọc đựng cờ: “Nói không chừng còn có cơ hội a! Hiện tại kết luận có sớm quá hay không?”

“Chơi cờ, quá dễ dàng làm người ta nảy sinh lòng hiếu thắng. Bàn cơ chính là chiến trường, người không có chấp niệm không thể thắng. Ta đã tu hành, cũng đã vứt bỏ niệm ý cầu thắng, chơi thêm nữa, cũng không thể thắng ngươi” Nam tử áo trắng cười nhẹ: “Huống chi ta biết, đến lúc ngươi cảm thấy chán, hơn phân nửa sẽ không yêu cầu ta chơi cờ nữa”

“Mỗi lần đến chỗ của ngươi, đều nghe luận điệu kì quái.” Nam tử áo xanh đứng lên, đi đến cạnh ao, nhìn mảng hoa sen dường như không có kết thúc “Nghe nói, trong ao sen của ngươi, trồng lòng người”

“Nếu nói như vậy, cũng không sai” Nam tử áo trắng đứng bên cạnh hắn: “Nói thật, là sự bình tĩnh trong lòng người. Chỉ có trái tim bình thản nhất, mới có thể làm hoa sen của hắn nở rộ”

“Cũng may ta không phải phàm nhân” Nam tử áo xanh dùng quạt che miệng: “Nói cách khác, đóa hoa cuối cùng chưa nở trong mảnh ao này, nhất định là của ta”

“Ngươi đang hoài nghi chấp nhất của bản thân?” Nam tử áo trắng giơ tay vuốt ve đóa hoa nở rộ trước mặt: “Ta có thể trồng một đóa hoa sen cho mỗi người, nhưng chỉ có bản thân họ mới có thể làm hoa nở. Đối với trái tim chấp nhất, ta không có biện pháp hóa giải”

“Ngươi đại khái vĩnh viễn đều sẽ không hiểu nỗi khổ cầu mà không được” Nam tử áo xanh liếc xéo y, cười nhạo: “Ta rất muốn biết, nếu có một ngày, ta cho ngươi rơi vào biển khổ, vạn kiếp bất phục. Ngươi có còn bình thản hài lòng như bây giờ không?”

“Ta không biết” Nam tử áo trắng vẫn mỉm cười: “Ta chỉ biết, không biết mới gọi là tương lai”

Trong mây mù, hoa sen khắp chốn, thanh tĩnh vô hương

————————

[1] Hoàng Đế (Trung phồn thể: 黃帝, Trung giản thể: 黄帝, bính âm: huángdì), còn gọi là Hiên Viên Hoàng Đế, là một vị vua huyền thoại và anh hùng văn hoá Trung Quốc, được coi là thuỷ tổ của mọi người Hán. Chữ hoàng 黃 ở đây hàm nghĩa sắc vàng, là màu biểu trưng cho hành thổ. Hiểu nôm na “Hoàng Đế” là “Vua Vàng”, khác với hoàng 皇 trong hoàng đế 皇帝 là danh xưng của các vua Trung Quốc kể từ thời nhà Tần (xem bài Tần Thuỷ Hoàng).

Hoàng Đế được coi là một trong Ngũ Đế, theo huyền sử Trung Quốc thì ông trị vì trong khoảng 2698 TCN đến 2599 TCN và là người sáng lập ra nền văn minh Trung Quốc. Theo truyền thuyết, việc ông rút về phía tây tại trận Trác Lộc (涿鹿) đánh thủ lĩnh Xi Vưu (蚩尤) là cái mốc hình thành người Hán ( xem thêm tại đây)

[2] Theo căn cứ lịch sử Tam Hoàng Bổn Ký ghi chép, Ở trên thiên cung, thủy thần Cộng Công làm phản đem quân thiên ma đánh thiên giới. Hỏa thần Chúc Dung bèn đem quân ra đánh, cuối cùng đã dẹp được loạn tặc. Cộng Công đã bị Chúc Dung đánh bại, Cộng Công đụng vào vách Bất Chu Sơn ở phía tây. Núi này vốn là một cây trụ chống trời, đã bị Cộng Công húc làm gãy. Trụ trời bị gãy sụp, nước của thiên hà rơi xuống trần gian. Nhìn thấy cảnh nước sôi lửa bỏng, Nữ Oa thương tâm không nỡ nhìn nhân dân lâm vào cảnh cực khổ, bà bèn quyết tâm vá lại bầu trời. Nữ Oa đã bay lên khắp nơi thiên, tìm đá ngũ sắc để vá trời. Sau khi đã tìm đủ viên đá ngũ sắc, bà đã lấy đá ngũ sắc vá lại bầu trời. Từ lúc đó nước trên thiên cung không còn chảy xuống trần gian gây họa dân chúng.

Nữ Oa Vá Trời là truyền thuyết rất nổi tiếng. (Hồng lâu mộng) phần thứ một đã đề cập đến truyền thuyết, Nữ Oa vì muốn vá trời đã luyện ra 36501 viên đá ngũ sắc, sau đó đã sử dụng 36500 viên đá ngũ sắc vá trời, trừ lại một viên chưa dùng.

===================

Hoàn quyển một, :(((